Hứa Kiều chăm chú xem rất lâu, lúc này mới che giấu tâm trạng có phần phức tạp của mình, nói với Tần Trì:
"Một bản thiết kế rất dễ chịu."
Dễ chịu đến mức khiến cô phải ghen tị.
Hứa Kiều lướt sang bức ảnh thứ hai, là phòng ăn.
Căn hộ ở khu dân cư Bình An có diện tích không lớn, cơ bản đều loanh quanh 90 mét vuông. Như phòng ăn nhà họ Hứa, sau khi kê một chiếc bàn vuông cho bốn người và một chiếc tủ búp phê thì chẳng còn lại bao nhiêu chỗ trống.
Còn Tần Trì thì sao, anh lại chỉ đặt đúng một chiếc bàn ăn tròn nhỏ gọn chứa tối đa được bốn món, ghế ăn cũng chỉ có duy nhất một chiếc, mặt bàn màu vàng sẫm dường như được làm từ phần lõi của một loại gỗ vô cùng đắt đỏ.
Bàn ăn chiếm ít diện tích, thế nên chiếc tủ búp phê lại trông cực kỳ hoành tráng. Những chai rượu và mặt kính phản chiếu ánh đèn tạo nên một vẻ lộng lẫy, tráng lệ.
Bức ảnh thứ ba là phòng ngủ, Hứa Kiều có chút ngại ngùng nên không nhìn lâu. Bức ảnh thứ tư là phòng sách, mang tông màu tương tự phòng khách.
Bức ảnh thứ năm là phòng thay đồ. Tần Trì thế mà lại cải tạo cả căn phòng ngủ phụ thành một phòng thay đồ riêng biệt!
Nghĩ đến chiếc tủ quần áo trong phòng ngủ của mình, Hứa Kiều cảm thấy như vừa ăn tươi nuốt sống một quả chanh chua loét. Cô dứt khoát không thèm xem phòng bếp nữa, chỉ một mực tuôn lời khen ngợi.
Chẳng bao lâu sau Lục Dương đã trở về. Hứa Kiều bèn để cậu tiếp đón Tần Trì, còn mình thì trốn vào phòng sách ghen tị hâm mộ một trận cho đã.
Đợi Lục Dương xem xét xong xuôi, Hứa Kiều mới quay trở lại phòng khách.
Lục Dương đáp với giọng nhàn nhạt: "Được."
Cậu đã thu tiền thuê nhà giá cao rồi thì cứ để Tần Trì mặc sức mà sửa sang, dù sao thì cũng đâu phải tiêu tốn điểm tích lũy của cậu.
Tần Trì: "Tôi biết kiểu thiết kế này của tôi không hề phù hợp với thẩm mỹ đại chúng. Chờ khi tôi chuyển đi, cậu chắc chắn sẽ phải trang hoàng lại từ đầu. Đổi lại như một phần đền bù, tôi có một viên tinh hạch không gian chừng năm mươi mét khối muốn tặng cho cậu, như vậy cũng tiện để cậu cất giữ những món đồ nội thất cũ của căn 102."
Hứa Kiều: "..."
Năm mươi mét khối, còn rộng hơn cả diện tích phòng ngủ chính của cô nữa!
Lục Dương: "... Không cần đâu, đống đồ đạc đó cũ kỹ cả rồi, đem bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền."
Tinh hạch không gian quá mức khan hiếm. Một viên tinh hạch cấp thấp nhất với dung lượng một mét khối cũng đã là thứ có tiền mà không mua được.
Với những dị năng giả bình thường, trừ phi bản thân gặp may đánh rơi từ người dị thú, còn không thì dẫu có tiền cũng chẳng thể nào chạm tới.
Tần Trì: "Những món đồ ấy mang ý nghĩa khác biệt đối với cậu. Nếu bây giờ cứ thế tiện tay xử lý đi, sau này e là cậu sẽ hối hận."
Lục Dương cụp mắt xuống: "Chỉ là mấy vật vô tri vô giác mà thôi, tôi không cần."
Tần Trì: "Hay thế này đi, tôi dùng viên tinh hạch không gian làm vật thế chấp. Bao giờ tôi dọn đi, cậu trả lại tinh hạch cho tôi là được."
Lục Dương: "Không cần, lỡ làm mất, tôi không đền nổi."
Tần Trì: "Tôi có dị năng không gian nên sẽ không bắt cậu phải đền. Nếu cậu không tin, chúng ta có thể ghi rõ điều khoản này vào hợp đồng."
Lục Dương: "..."
Mấy kẻ có tiền liệu có phải vì nhiều tiền quá nên nóng ruột nóng gan, cứ phải xài bớt đi thì mới thấy vui vẻ hay sao à?
Cậu vừa định mở miệng từ chối tiếp thì khóe mắt chợt quét qua đôi dép lê của Hứa Kiều. Khẽ sững lại một nhịp, Lục Dương đổi giọng:
"Được, tôi nhận đồ thế chấp của anh."
Tần Trì cười đáp:
"Vậy nếu hai vị không phiền, ngày mai tôi sẽ cho đội thi công qua nhé? Để hoàn thiện toàn bộ công đoạn, chắc sẽ mất khoảng hai ngày."
Lục Dương đưa mắt nhìn Hứa Kiều, Hứa Kiều cũng nhìn cậu.
Chỉ mất hai ngày mà đã giải quyết xong một khối lượng thi công phức tạp đến vậy, khỏi cần nói cũng biết Tần Trì chắn chắn đã vung tiền chọn gói dịch vụ cao cấp của công ty thiết kế nội thất rồi.
Sau khi ký xong bản hợp đồng thế chấp, Lục Dương theo Tần Trì sang căn 102, cất toàn bộ đồ đạc điện máy cũ từ lớn đến bé vào trong viên tinh hạch màu đen mà Tần Trì vừa đưa cho.
.
Xong xuôi mọi việc, Tần Trì lái xe rời đi. Lục Dương trở về phòng 101, quay sang hỏi Hứa Kiều:
"Đến cả trên phim truyền hình em cũng chưa từng thấy vị dị năng giả nhà giàu nào lại tiện tay đem tinh hạch không gian đi thế chấp cho chủ nhà như thế. Chị bảo xem, rốt cuộc anh ta có lai lịch thế nào? Liệu có phải là cái kiểu chọc giận kẻ thù nào đó, rồi cố tình trốn chui trốn lủi đến cái xó xỉnh của chúng ta để mai danh ẩn tích, thuê nhà lánh nạn không?"
Nếu sự thật đúng là như vậy, lỡ một ngày nào đó kẻ thù tìm tới tận cửa, e rằng sẽ mang đến cho hai chị em vô khối rắc rối và hiểm nguy không đáng có.
Hứa Kiều: "Em nhìn cái điệu bộ khoa trương của anh ta xem, có giống người đang đi mai danh ẩn tích không? Hơn nữa, khu dân cư của chúng ta thì bình thường thật đấy, nhưng Trường Quân đội số Hai thì tuyệt đối không hề tầm thường. Anh ta đã dám đến đó nhậm chức, hẳn nhiên là chẳng sợ bị ai nhận mặt rồi."
Lục Dương vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, cậu cặm cụi gõ tên "Tần Trì" vào máy tính để tìm kiếm thêm một lần nữa. Thế nhưng, ngoại trừ vài bản tin về những người trùng tên trùng họ, cậu hoàn toàn chẳng moi móc được bất kỳ manh mối nào về vị Tần Trì mà hai chị em quen biết.
Hứa Kiều: "Hợp đồng cũng ký xong rồi, em có suy diễn cũng vô ích, ngủ sớm đi thôi."
Luyện tập dị năng lâu đến vậy, cô đã thấm mệt, đang rất cần một giấc ngủ để khôi phục tinh thần lực.
Lục Dương: "Chị cứ ngủ trước đi, em đọc sách thêm lúc nữa."
Hứa Kiều liếc mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt con chuột của cậu học sinh trung học, khẽ lắc đầu rồi quay bước đi.
Lục Dương lại tiếp tục tìm kiếm "Tần Trì" thêm một hồi. Sau khi mọi nỗ lực lại một lần nữa đổ sông đổ biển, cậu đành chuyển hướng sang tìm kiếm các công ty thu mua nội thất cũ, chọn lấy một chỗ có vẻ uy tín để liên lạc.
.
Thứ Năm, lúc Hứa Kiều đi làm, đội thi công nội thất do Tần Trì thuê vẫn chưa thấy tăm hơi. Đến chập tối, khi cô tan ca về nhà thì đã thấy một chiếc xe tải đậu ngay bên lề đường, thùng xe chở đầy phế liệu dỡ bỏ từ ngôi nhà cũ.
Dạo một vòng kiểm tra mảnh sân nhỏ để chắc chắn những người thợ thi công không làm tổn hại gì đến cây cối, Hứa Kiều mới cất bước qua cửa chung cư.
"Cháu là hàng xóm cùng lầu phải không? Cháu yên tâm, bọn chú lau xong lớp sàn này nữa là nghỉ tay ngay, đảm bảo sẽ không làm phiền đến việc nghỉ ngơi của mọi người đâu."
Anh Tần đã ghi rõ ràng các điều khoản trong hợp đồng, yêu cầu họ trước năm giờ chiều phải kết thúc toàn bộ những công đoạn có khả năng gây ra tiếng ồn.
Hứa Kiều đưa mắt ngắm nhìn một vòng quanh căn phòng, chân thành thốt lên:
"Các chú giỏi thật đấy."
Ông chú bày ra dáng vẻ hiền lành, thật thà:
"Chủ yếu là nhờ vợ chú cả đấy, tinh thần thể của bà ấy là hộp dụng cụ thi công, thuộc dị năng trang trí nội thất cấp A cơ."
Ông chú vừa dứt lời giới thiệu, một người phụ nữ trong bộ đồ bảo hộ lao động mang khí chất vô cùng dứt khoát, tháo vát đã bước ra từ phía phòng ngủ. Nét mặt bà lộ rõ vẻ mệt mỏi, tay còn đang xách theo một chiếc máy ảnh.
Ông chú thấy vậy liền xót xa nói:
"Lát nữa ra siêu thị mua thêm ít đồ ăn ngon, tối nay anh bồi bổ cho em đàng hoàng nhé."
Bà gật đầu chào Hứa Kiều, sau đó quay sang ghét bỏ mắng ông chú:
"Làm việc nhanh tay lên, cứ lề mà lề mề, chỉ còn thiếu mỗi ảnh chụp bên này nữa thôi đấy."
Người ăn mắng là ông chú, thế nhưng tinh thần thể chiếc máy hút bụi trong suốt kia tựa hồ cũng nghe hiểu, nháy mắt đã tăng tốc độ làm việc lên đáng kể.
Hứa Kiều khẽ bật cười, xoay người đi về hướng nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)