Phía trước đã là Hiệp hội Lính đánh thuê.
Tháng Ba mùa xuân ấm áp, căn cứ Đông Nam vẫn đang áp dụng giờ mùa đông. Mỗi sáng đúng sáu giờ, các phi thuyền sẽ cất cánh, đưa hàng ngàn hàng vạn lính đánh thuê tỏa đi khắp các khu vực làm nhiệm vụ.
Và đến năm giờ chiều, phi thuyền lại mang theo những lính đánh thuê đã hoàn thành hoặc chưa hoàn thành nhiệm vụ quay trở về căn cứ đúng giờ.
Lính đánh thuê bắt buộc phải đến Hiệp hội để giao trả nhiệm vụ, vậy nên chập tối chính là lúc lượng người đổ về Hiệp hội đông đúc nhất.
Hiệu suất làm việc của Hiệp hội rất cao, về cơ bản đều có thể hoàn tất khâu xác minh nhiệm vụ trước tám giờ tối.
Do đó, tuyệt đại đa số lính đánh thuê đều cam tâm tình nguyện xếp hàng chờ đợi, việc hôm nay chớ để ngày mai, tránh chiếm dụng thời gian của ngày hôm sau. Chỉ những lính đánh thuê có quỹ thời gian tự do dư dả, chẳng buồn kiên nhẫn xếp hàng dài mới chọn cách vừa xuống phi thuyền là về nhà ngay, đợi hôm sau mới tới.
Nói tóm lại, lượng người ra vào Hiệp hội Lính đánh thuê vào ban ngày không quá đông, chỉ đến dịp cuối tuần mới nhộn nhịp hơn đôi chút.
Bên ngoài căn cứ có một bãi đỗ xe. Tần Trì thả chậm tốc độ:
"Đỗ ở đây nhé?"
Hứa Kiều bật cười: "Tôi còn tưởng anh sẽ cất thẳng xe vào không gian luôn chứ."
Qua quãng đường trò chuyện làm quen, cộng thêm việc sắp trở thành đồng đội của nhau, hai người đã thống nhất từ nay sẽ xưng hô trực tiếp, gạt bỏ những kính ngữ khách sáo.
Tần Trì vừa lùi xe vừa cười đáp: "Ra ngoài làm việc, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn."
Xuống xe, hai người sánh vai bước về phía đại sảnh Hiệp hội.
Mất khoảng năm phút đi bộ. Hứa Kiều mở lời nói về tình hình của mình trước:
"Tôi mới tích cóp được vỏn vẹn ba điểm cống hiến, chỉ có thể cố gắng nhặt nhạnh xem có đội tân binh nào thực lực nhỉnh hơn một chút không. Còn anh thì sao?"
Bốn căn cứ lớn cách nhau rất xa, hiện đang trong tình trạng mất liên lạc viễn thông. Chỉ có giới thượng tầng chính quyền hoặc các hào môn thế gia đỉnh cấp mới nắm giữ phương thức giao tiếp liên căn cứ. Tuy nhiên, điểm cống hiến và điểm tích lũy giữa các căn cứ đều được sử dụng chung.
Tần Trì: "Nói ra thật hổ thẹn, tôi có hai hai điểm, chỉ là mức độ bình thường nhất ở cái tuổi này."
Từ mười tám tuổi đến hai mươi tám tuổi, mỗi năm nhận hai nhiệm vụ cơ bản, tham sống sợ chết, làm việc theo khuôn phép cẩn trọng, hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ của một lính đánh thuê bán thời gian cấp C bình thường.
Lấy bản thân cô làm ví dụ, cho dù nể mặt Triệu Phong mà gia nhập vào đội cấp B của hắn ta, liệu những thành viên cấp B khác trong đội có đối xử bình đẳng với cô không? Ngay cả bản thân Triệu Phong cũng ôm ấp ý đồ riêng.
Ngược lại, nếu cô gia nhập một đội tân binh vừa kém cỏi vừa thiếu kinh nghiệm, các đồng đội chắc chắn sẽ cung phụng, răm rắp nghe lời cô, để rồi lúc nguy hiểm ập đến, cả đám lại cùng nhau biến thành miếng mồi ngon cho dị thú.
Sự kết hợp tuyệt vời nhất cho một đội lính đánh thuê chính là các thành viên có thực lực tương đương, biết tôn trọng và giúp đỡ lẫn nhau, sống chung hòa thuận.
Hứa Kiều lấy cuốn sổ tay từ trong chiếc túi chéo ra, lật đến hai trang ghi chép mới nhất rồi đưa cho anh:
"Đây là danh sách các đội ứng cử viên tôi vừa tổng hợp, anh xem qua trước nhé?"
Tần Trì dừng bước, chăm chú xem xét.
Chữ viết của cô chủ nhà vô cùng thanh tú. Dưới tên mỗi đội lính đánh thuê đều được ghi chú rõ ràng các thông tin có thể thu thập được: cấp bậc dị năng của thành viên, loại tinh thần thể, số điểm cống hiến, số lượng đội viên, độ tuổi và tính cách...
Đội nào chủ động tiết lộ nhiều thông tin trên bài tuyển dụng, Hứa Kiều sẽ ghi chép lại càng chi tiết. Đội nào sơ sài thì cũng phải có tên đội và số liệu của người đăng bài.
Sau khi đọc xong, Tần Trì chỉ vào khoảng mười mấy trang giấy đã được gấp lại phía trước, hỏi:
"Đều là những thông tin tương tự thế này sao?"
Hứa Kiều: "Đúng vậy, tháng nào tôi cũng chọn ra vài đội để đi phỏng vấn, tiếc là chẳng lần nào thành công."
Hoặc là người ta không vừa mắt cô, hoặc là cô không thể chấp nhận nổi những khiếm khuyết trong tính cách mà một vài đội viên bộc lộ.
Tần Trì mỉm cười: "Vậy thì chúc cho việc lập đội hôm nay của chúng ta diễn ra suôn sẻ."
.
Tầng một của Hiệp hội vừa rộng rãi vừa sáng sủa, ánh sáng chan hòa xuyên qua lớp kính trong suốt cao mười mét hắt vào trong. Màn hình điện tử khổng lồ liên tục chạy dòng chữ hiển thị các nhiệm vụ căn cứ có thể nhận trong những ngày gần đây.
Theo một giao ước ngầm kéo dài suốt hơn trăm năm nay, lính đánh thuê thường tiến hành giao dịch ở khoảng sân trống phía đông tầng một, còn góc phía tây được dùng làm nơi tuyển dụng và ứng tuyển thành viên cho các đội.
Mặt bằng miễn phí, điện nước miễn phí, lại thêm sự bảo vệ an ninh miễn phí, chẳng còn nơi nào thích hợp hơn nơi này nữa.
Hứa Kiều dẫn đường, Tần Trì thong dong sải bước bên phải cô, dáng vẻ nhàn nhã cứ như đang đi tham quan bảo tàng.
Trước khi bước qua cửa, Tần Trì viện cớ không quen với những nơi đông đúc thế này, bèn nhờ Hứa Kiều đứng ra phụ trách việc thương lượng với các đội lính đánh thuê, còn anh sẽ ủng hộ mọi quyết định của cô.
Hứa Kiều: "Lỡ như tôi thấy ưng ý, nhưng anh lại nhìn trúng người nào đó chướng mắt thì sao?"
Tần Trì: "Nửa năm mới hợp tác một lần, chỉ cần đối phương không có vấn đề nghiêm trọng về nhân phẩm, thì tôi có thể bỏ qua cho bất kỳ khuyết điểm tính cách nào."
Hứa Kiều: "Đây là tự anh nói đấy nhé. Lỡ sau này có cãi vã với ai, anh đừng có trách tôi nhìn người kém."
Tần Trì cười đáp: "Tôi tin vào mắt nhìn người của cô."
Cô chủ nhà họ Hứa, người vừa tự tay chọn anh giữa mười mấy người đến xem nhà: "..."
Tuy nhiên, Tần Trì trông có vẻ quả thực là một người sẽ không dễ dàng xảy ra xích mích với ai, sự lịch thiệp dường như đã ăn sâu vào tận xương tủy anh.
Khu đất trống phía tây vô cùng rộng rãi, sắp xếp ngay ngắn tám dãy bàn ghế. Mỗi quầy đều được bố trí một chiếc bàn dài một mét cùng bốn chiếc ghế.
Tất cả đều do Hiệp hội cung cấp, vừa tạo sự tiện lợi cho lính đánh thuê, vừa tránh tình trạng họ tự ý dựng sạp lộn xộn, làm mất mỹ quan đại sảnh.
Trong đó có năm dãy dành cho lính đánh thuê hệ chiến đấu tuyển người, ba dãy còn lại là quầy tuyển dụng trị liệu sư.
Lính đánh thuê hệ chiến đấu phải trực tiếp đối mặt với hiểm nguy, tỷ lệ tử vong luôn ở mức cao. Trị liệu sư tuy có đồng đội bảo vệ nhưng khả năng tự vệ lại kém, nên một khi đã rời khỏi căn cứ, tỷ lệ tử vong của họ cũng chẳng hề thấp.
Hứa Kiều đã thuộc nằm lòng tên các đội lính đánh thuê mà mình định ứng tuyển. Vừa đi cô vừa lướt mắt qua tên các đội hiển thị trên bảng điện tử của mỗi quầy. Nhìn thấy một "ứng cử viên", cô liền dẫn Tần Trì đến xếp hàng chờ phía sau.
Họ đến sớm, phía trước chỉ có hai đối thủ cạnh tranh, một người đang trong quá trình phỏng vấn.
Hứa Kiều đưa mắt nhìn bốn người đang ngồi trong quầy tuyển dụng, ba nam một nữ. Gần như ngay khoảnh khắc Hứa Kiều vừa ngước mắt lên, một gã lính đánh thuê nam có vết sẹo trên mặt và cơ bắp cuồn cuộn đã ném ánh nhìn về phía cô.
Gã chẳng buồn che đậy ánh mắt lả lơi, đảo quanh khuôn mặt cô một vòng, rồi dừng lại ở vòng ngực, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ái muội.
Tên lưu manh thế này, chỉ đọc mấy dòng chữ trên diễn đàn thì làm sao mà phân biệt được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



