Tần Trì chuyển đến từ thứ Sáu. Hai ngày nay, ngoài việc tiếp xúc với hai vị chủ nhà nhỏ tuổi, anh cũng chạm mặt những người hàng xóm khác ở tòa nhà số năm trong lúc đi dạo, mua thức ăn hay ra vào chung cư.
Tần Trì ăn mặc chỉn chu, nói năng lịch thiệp. Nhóm người đi làm bình thường không có nhiều thời gian để giao thiệp với anh, nhưng mấy ông bà cụ đã về hưu lại rất thích rôm rả với Tần Trì vài câu.
Trong số đó có những "người nhiệt tình" đã chủ động kể cho anh nghe về hoàn cảnh nhà họ Lục, nhà họ Hứa, bao gồm cả việc Hứa gia đã bốn đời truyền thừa tinh thần thể hoa sen, cùng nghề nghiệp Trị liệu sư cấp C.
Đối với những chuyện gia đình xóm giềng vụn vặt này, Tần Trì vốn không mấy hứng thú, nhưng anh lại cực kỳ kiên nhẫn, lần nào cũng tươi cười lắng nghe mấy cụ già láng giềng kể cho hết chuyện.
Trong lòng Tần Trì, người hàng xóm kiêm chủ nhà sống ngay đối diện phòng mình dĩ nhiên đáng bận tâm hơn những người ở tầng khác. Vậy nên anh bèn quan tâm hỏi thêm một câu:
"Cô Hứa đến Hiệp hội là để...?"
Cùng một câu hỏi han, có người nói ra lại mang cảm giác bức người, có người nghe lại giống như một lời thăm hỏi xã giao bâng quơ.
Thứ Hứa Kiều cảm nhận được từ Tần Trì là một sự quan tâm vừa phải, không mang ý tứ soi mói chuyện riêng tư, cũng chẳng phải kiểu cạn lời bấu víu để qua chuyện.
Cách một lớp hàng rào ngang hông, Hứa Kiều có chút bất đắc dĩ đáp:
"Tôi đi thử vận may xem sao, biết đâu lại xin gia nhập được một đội lính đánh thuê đáng tin cậy."
Điều này rất khớp với phỏng đoán của Tần Trì.
Ánh mắt anh từ đôi gò má trắng ngần của cô chủ nhà nhỏ dời sang khoảnh sân bên cạnh cô.
Tần Trì rất hài lòng với không gian sống hiện tại. Ít nhất là trong hai ba năm dưỡng bệnh này, anh hy vọng có thể duy trì được hiện trạng thoải mái như bây giờ.
Dựa theo luật của căn cứ, tài sản của cư dân chỉ có thể do người thân trực hệ trong ba đời kế thừa, không thể chuyển nhượng hay tặng lại cho bạn bè, họ hàng khác.
Nếu Hứa Kiều bỏ mạng trong quá trình làm nhiệm vụ, căn 101 sát vách sẽ bị thu lại thành tài sản công của căn cứ, sau đó được chính quyền bán cho người mua mới. Đến lúc ấy, liệu người hàng xóm mới có dọn dẹp khoảng sân nhỏ thoải mái, thư thái được thế này chăng?
Tần Trì: "Nhắc mới nhớ, tôi vừa từ căn cứ khác chuyển đến đây, nhiệm vụ của nửa năm nay vẫn chưa làm, cũng chưa có đồng đội. Nếu cô Hứa không chê, dẫn tôi theo cùng được không?"
Hứa Kiều chỉ thấy ngạc nhiên vô cùng:
"Anh... anh hẳn là dị năng giả cấp cao phải không? Tôi chỉ là Trị liệu sư cấp C thôi, đội mà tôi có thể vào cũng chỉ là cấp C..."
Tần Trì mỉm cười:
"Rất vinh hạnh vì đã gây ra sự hiểu lầm này cho cô Hứa. Quên chưa tự giới thiệu, tôi là dị năng giả hệ Phong và hệ Không gian cấp C, sở trường là cận chiến, đánh xa và khống chế."
Hứa Kiều mừng rỡ nói:
"Vậy thì tốt quá rồi, có anh ở đây, tôi cũng có cơ hội vào được một đội ngũ xuất sắc hơn."
Bất kỳ dị năng giả hệ Không gian nào cũng đều là "cục vàng" được săn đón. Giống như Tần Trì, vác hồ sơ đi ứng tuyển vào đội lính đánh thuê cấp B đã là quá dư dả, nếu may mắn, đến cả đội cấp A có thực lực thấp hơn một chút cũng sẵn sàng thâu nạp anh.
Tần Trì: "Đợi tôi một lát, tôi đi thay bộ quần áo."
Hứa Kiều gật đầu, nhìn anh cất chiếc ghế mây vào không gian, rồi kéo rào bước vào nhà.
Ba phút sau, Tần Trì lại xuất hiện trước cửa chung cư. Lần này anh mặc một chiếc áo gió leo núi màu đen, quần tác chiến màu đen, dưới chân mang một đôi bốt da quân đội cũng một màu đen nhánh.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên chạm mặt vị hàng xóm mới này, Hứa Kiều đã cảm nhận anh sở hữu vẻ ngoài thuộc tông lạnh, chẳng qua nụ cười ôn hòa cùng lối ăn nói tao nhã đã nhanh chóng làm tan biến ấn tượng ấy.
Giờ khắc này, Tần Trì với một "cây" đồ đen rốt cuộc lại khiến Hứa Kiều nhớ về ấn tượng ban đầu ngắn ngủi nọ.
Chạm phải ánh mắt dò xét đầy ngạc nhiên của cô, khóe môi Tần Trì khẽ mĩm, nét mày ánh mắt lại trở nên ôn hòa:
"Tôi không thích phong cách ăn mặc này cho lắm. Nhưng nếu mặc sơ mi quần âu đi ứng tuyển lính đánh thuê, e rằng sẽ rước lấy những ánh nhìn soi mói và rắc rối không đáng có."
Hứa Kiều: "... Quả thực là vậy, bộ dạng đó trông anh giống một học giả hơn."
Và cả một người thừa kế chốn hào môn nữa.
Tần Trì: "Lái xe đi nhé?"
Hứa Kiều: "Dạ được, tôi lại được hưởng sái anh rồi."
Bước ra đến đường lớn, Tần Trì phóng chiếc xe sang khiêm tốn của mình ra, hơi khom người, ga-lăng kéo cửa ghế lái phụ cho Hứa Kiều.
"Cảm ơn anh."
Hứa Kiều ngồi vào trong với động tác có phần gượng gạo.
Trong không gian xe ngập tràn một hương thơm thanh khiết thoang thoảng. Tranh thủ lúc Tần Trì chưa lên xe, Hứa Kiều nhanh chóng đảo mắt quanh khu vực ghế trước, tìm thấy một hộp sáp thơm dùng cho ô tô được bọc trong lớp vỏ màu vàng nhạt.
Hứa Kiều cụp mắt âm thầm thắc mắc trong lòng: Mới chỉ cấp C mà đã dám sửa nhà lộng lẫy, ra đường phô trương như vậy, người hàng xóm mới này không sợ bị kẻ gian nhắm trúng sao?
Nhưng ngẫm lại, người đàn ông trước mặt nhìn thế nào cũng chẳng giống mấy gã thiếu gia "ngốc bạch ngọt" trong phim truyền hình, biết đâu anh ta đang thủ sẵn con bài tẩy để tự vệ cũng nên?
Khi Tần Trì ngồi vào ghế lái, Hứa Kiều cũng ngừng dòng suy nghĩ vẫn vơ.
Tần Trì mới đến căn cứ Đông Nam, đường sá còn lạ lẫm, đành phải thiết lập xong định vị chỉ đường mới bắt đầu lăn bánh.
Để xua tan sự ngượng ngùng của cô chủ nhà, Tần Trì bật hệ thống âm thanh trên xe, sau khi hỏi thăm sở thích của Hứa Kiều liền chọn chế độ phát ngẫu nhiên.
Nhưng cứ mải mê nghe nhạc cũng gượng gạo, Hứa Kiều thử chủ động gợi chuyện:
"Anh Tần đã bắt đầu đi làm ở Trường Quân đội số Hai chưa?"
Tần Trì: "Ngày mai tôi mới chính thức bắt đầu. Trước đây cô học trường quân đội nào vậy?"
Hứa Kiều: "Trường Quân đội số Ba."
Tần Trì: "Thế thì cô giỏi lắm đấy, nghe nói Trường số Ba thi khó nhằn lắm, chỉ những học sinh ưu tú nhất của hệ cấp C mới đỗ được thôi."
Hứa Kiều: "Anh có thể vào Trường số Hai giảng dạy cũng rất tài giỏi mà."
Tần Trì bật cười: "Nói thật không giấu gì cô, tôi có chút giao tình cá nhân với ngài Hiệu trưởng Trường số Hai, cho nên..."
"Cũng không phải giao tình đặc biệt thân thiết gì đâu, có thể giúp tôi vào làm việc đã xem như hết tình hết nghĩa rồi, những chuyện khác vẫn phải dựa vào bản thân tôi tự thu xếp."
Hứa Kiều: "Vâng, nghe đồn các vị hiệu trưởng đều bận rộn trăm công nghìn việc. Cứ như thầy Hiệu trưởng Đổng của Trường số Ba chúng tôi đây, tôi cũng chỉ được gặp thầy ấy đúng hai lần vào lễ Khai giảng và lễ Tốt nghiệp."
Tần Trì vừa định nối lời, vòng tay viễn thông trên cổ tay trái bỗng nảy lên một tin nhắn thoại.
Người gửi: Đổng Minh Lương.
Tần Trì lập tức chuyển tin nhắn thoại sang dạng văn bản.
Đổng Minh Lương: [Cậu thực sự đến căn cứ Đông Nam của bọn tôi rồi à? Lão Ngụy vừa mới nói với tôi xong, tôi còn chẳng dám tin đây này!]
Tần Trì chưa có thời gian để trả lời.
Đổng Minh Lương lại gửi tiếp: [Tôi vừa về trường rồi, trưa nay cùng đi ăn bữa cơm nhé?]
Tần Trì nhấc cổ tay trái lên, dùng giọng nói để gửi tin nhắn trả lời:
"Sáng nay tôi bận chút việc, nếu mười một giờ xong xuôi êm đẹp thì đi được."
Đổng Minh Lương: [Chuyện gì thế? Cứ nói để tôi xem có giúp gì được không.]
Tần Trì: "Chuyện vặt thôi, không dám làm phiền ông."
Đổng Minh Lương: [Được, xong việc thì nhắn cho tôi nhé, tuyệt đối đừng có quên đấy!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



