Hứa Kiều nhấc chân định quay đi.
Gã mặt sẹo đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế, vòng qua quầy chặn ngay trước mặt cô:
"Em gái nhỏ, đừng vội đi chứ, em là trị liệu sư cấp C à?"
Hứa Kiều chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn vòm ngực rộng đang tỏa ra mùi mồ hôi nồng nặc của gã:
"Phải, anh cản đường tôi rồi, phiền anh nhường đường cho."
Gã mặt sẹo chẳng hề màng tới thái độ lạnh nhạt của cô, cười cợt nhả:
"Đội tụi anh đang tìm một trị liệu sư đây, anh thấy em rất hợp nhãn, chọn em vậy. Em đã đến đây ứng tuyển thì chắc cũng biết thực lực đội anh rồi đấy, trong giới tân binh thì tuyệt đối thuộc hàng top, đảm bảo lần nào cũng đưa em về nguyên vẹn không sứt mẻ lấy một sợi tóc."
Gã tỏ ra vô cùng niềm nở, nhưng một người đồng đội dáng dấp gầy gò lại nhíu mày:
"Lão Vương, cậu đừng có tự tiện quyết định. Đội trưởng đã nói rồi, tuyển người phải được cả bốn chúng ta đồng ý mới được."
Gã mặt sẹo lập tức đưa mắt nhìn về phía tên đeo kính gọng vàng trông có vẻ thư sinh đang ngồi trên ghế.
Tên đeo kính thư sinh lướt mắt đánh giá Tần Trì một lượt, sau đó mới dời tầm nhìn sang Hứa Kiều. Thế nhưng chưa đợi gã lên tiếng, Hứa Kiều đã lạnh lùng cất lời:
"Vị đội trưởng này, quy củ trong đại sảnh chắc anh rõ hơn tôi. Là anh tự gọi đội viên của mình về, hay là để tôi gọi bảo vệ qua đây?"
Khóe mắt tên đeo kính giật giật, lạnh giọng ra lệnh:
"Lão Vương, quay lại."
Mệnh lệnh vang lên không dung cự tuyệt, gã mặt sẹo siết chặt nắm đấm. Trước khi rời đi, gã chỉ tay thẳng vào mặt Hứa Kiều, ác ý buông lời đe dọa:
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, có giỏi thì..."
Tần Trì vẫn luôn lặng lẽ đi theo phía sau Hứa Kiều bỗng dưng lấy từ trong túi ra một đôi nút bịt tai, đưa đến trước mặt cô:
"Nếu không muốn nghe tạp âm, cô có thể thử dùng cái này."
Hứa Kiều: "..."
Gã mặt sẹo: "... Mày nói lại lần nữa xem!"
Tần Trì nhìn gã bằng ánh mắt điềm tĩnh, ôn hòa:
"Sự khác biệt giữa con người và dị thú, ngoài ngôn ngữ và việc biết sử dụng công cụ khoa học kỹ thuật, còn nằm ở sự tu dưỡng đạo đức và tính kế thừa văn hóa. Nếu anh hiểu ý tôi, thì vui lòng sửa đổi phần "thú tính" trên người mình. Còn nếu anh nghe không hiểu, thì tôi cũng chẳng còn gì để nói thêm nữa."
Gã mặt sẹo nghe hiểu rồi, thằng khốn này là đang chửi gã!
Gã hậm hực giơ cao nắm đấm lên, nhưng lại bị tên đeo kính kịp thời ngăn lại:
"Vương Lập, cậu muốn vào tù ngồi đấy hả!"
Mặc kệ sắc mặt lúc xanh lúc đỏ của gã mặt sẹo, Hứa Kiều và Tần Trì thản nhiên sải bước đi về phía quầy tuyển dụng tiếp theo.
Thế nhưng sự đời thường chẳng chiều lòng người, con đường xin việc hôm nay của Hứa Kiều vẫn chông gai như cũ.
Có kẻ ỷ vào sức mạnh tấn công khủng khiếp của mình mà chẳng coi phụ nữ ra gì; có cô nàng lính đánh thuê nhạy cảm quá độ, chỉ nơm nớp lo sợ bạn trai mình bị Hứa Kiều nẫng tay trên; lại có vị đội trưởng "hào phóng", rõ ràng chẳng vừa mắt Hứa Kiều nhưng vì nóng lòng muốn chiêu mộ Tần Trì nên sẵn sàng bố thí cho cô một cơ hội.
Và dĩ nhiên, phần lớn đều là những đội lính đánh thuê bình thường, đơn thuần chê bai Hứa Kiều thiếu kinh nghiệm thực chiến.
Hứa Kiều - một sinh viên ưu tú vừa tốt nghiệp Trường Quân đội số Ba - bắt đầu cảm thấy có chút buồn bực. Lẽ nào tiêu chuẩn chọn đội của cô thực sự quá cao, cần phải hạ bớt xuống sao?
Ánh mắt thất vọng của cô vô tình rơi vào một quầy tuyển dụng đìu hiu không một bóng người dòm ngó nằm ở góc xéo đối diện.
Nơi đó chỉ có một thanh niên vóc dáng hơi mập mạp đang ngồi, thoạt nhìn cũng giống cô, có lẽ là một sinh viên trường quân đội mới ra trường chưa được bao lâu.
Bốn mắt chạm nhau, mặt đối phương "xoẹt" một cái đỏ bừng lên. Cậu ta luống cuống cúi đầu, vờ như đang dọn dẹp mặt bàn - nơi vốn dĩ chỉ vỏn vẹn hai tờ giấy.
Hứa Kiều chưa bao giờ gặp nam dị năng giả nào lại dễ ngại ngùng đến thế. Mang theo một tia tò mò, cô bước đến trước quầy của cậu thanh niên, tiện tay giữ lấy hai tờ giấy mà đối phương đang định cất đi.
Một tờ là biểu mẫu trống, tờ còn lại là thông tin giới thiệu đội.
Đội lính đánh thuê mang tên "Im Lặng Là Vàng" này hiện tại chỉ có một mình đội trưởng, cũng chính là cậu thanh niên mập mạp kia.
Tôn Phụ Sơn, dị năng giả hệ Thổ cấp C, tinh thần thể: Rùa, sở trường: Phòng ngự, Tốt nghiệp Trường Quân đội số Hai.
Ghi chú: Mắc tật nói lắp, giao tiếp hơi bất tiện.
Tinh thần thể rùa tuy không quá hiếm thấy, nhưng Hứa Kiều vẫn ngạc nhiên hỏi:
"Cậu học ở Trường Quân đội số Hai sao?"
Tôn Phụ Sơn đỏ mặt gật đầu.
Hứa Kiều liếc sang "thầy Tần" của Trường số Hai đang đứng bên cạnh mình. Ngay cả dị năng giả cấp B có xuất thân bình thường muốn chen chân vào Trường số Hai đã khó ngang lên trời, vậy mà cậu sinh viên trước mắt này mới chỉ là cấp C, sao có thể...?
Thế nhưng cô kịp thời giấu đi sự tò mò của bản thân, chuyển chủ đề sang việc tuyển người:
"Chỉ tuyển mỗi một trị liệu sư mà cậu cũng dám ra ngoài làm nhiệm vụ sao?"
Tôn Phụ Sơn lôi ra một tấm biển số quầy khác, cúi gầm mặt đáp:
"Tuyển... tuyển trị liệu sư trước, r... rồi, rồi mới tuyển người khác."
Nhìn dáng vẻ cố rặn từng chữ của cậu ta, Hứa Kiều cũng thấy mệt thay. Nhưng người ta đã phải nhọc công thốt ra ngần ấy chữ rồi, nếu giờ cô quay lưng bỏ đi thì có vẻ...
Tần Trì bất ngờ lên tiếng:
"Tôi tấn công, cậu phòng thủ, cô ấy trị liệu, nếu tìm thêm một người thuộc hệ chiến đấu nữa thì chắc cũng hòm hòm rồi."
Tôn Phụ Sơn giơ ba ngón tay lên, sau đó móc từ trong ngực ra một tờ giấy chứng nhận, là tấm bằng Tốt nghiệp loại Ưu cấp C của Trường Quân đội số Hai, cùng khóa với Hứa Kiều.
Nếu không phải vì bông hoa sen của Hứa Kiều đột nhiên mọc thêm cánh, thì lý lịch của hai người có thể nói là ngang tài ngang sức, thậm chí cái mác sinh viên Trường số Hai của Tôn Phụ Sơn còn nhỉnh hơn cô một bậc.
Dĩ nhiên, với thân phận trị liệu sư, việc Hứa Kiều gia nhập một đội lính đánh thuê dễ dàng hơn nhiều so với việc Tôn Phụ Sơn phải tự mình xây dựng một đội ngũ mới.
Hứa Kiều giới thiệu sơ qua về tình hình của cô và Tần Trì, rồi hỏi:
"Chúng tôi có thể gia nhập đội của cậu được không?"
Tôn Phụ Sơn - người đã nếm trải đủ thất bại sau mấy lần rao tuyển người không thành - mừng rỡ đến mức đứng bật dậy:
"Được, tốt... tốt quá rồi!"
Màn lập đội thành công tốt đẹp, Hứa Kiều khẽ thở phào:
"Vậy chúng ta cùng đi tuyển nốt thành viên cuối cùng nhé?"
Tôn Phụ Sơn phấn khởi gật đầu lia lịa, vội vã thu dọn đồ đạc. Sau khi quét mã xác nhận trả lại quầy, cậu bèn dẫn đường đi sang khu vực tuyển dụng lính đánh thuê hệ chiến đấu.
Đã mười giờ sáng, xung quanh đông nghẹt người, gần như chẳng còn một quầy trống nào. Tôn Phụ Sơn đảo mắt nhìn quanh, đang lúc định chạy nhanh về phía một quầy vừa được bỏ trống thì Hứa Kiều chợt phát hiện ra một bóng dáng cao ráo, thanh mảnh mà cô vừa gặp mặt hôm qua.
Mạnh Ly trong bộ đồ tác chiến màu đen, khuôn mặt lạnh tanh, đang sải bước đầy kiên định về phía quầy của một đội lính đánh thuê gần đó.
Khoảng cách không tính là xa, Hứa Kiều bất giác dỏng tai lên hóng chuyện.
"Mạnh Ly? Cậu, cậu về rồi à?"
"Phải. Tổng cộng tôi đã săn được tám con dị thú cấp C. Các người chỉ cần đưa tôi năm viên tinh hạch để tôi đi báo cáo nhiệm vụ, phần còn lại các người cứ việc giữ lấy."
"Hả? Nhưng tụi này cứ tưởng cậu... Hôm đó tụi mình mới săn được có mười con dị thú cấp C thôi mà. Hôm qua đội trưởng với tiểu Điền đem đi nộp nhiệm vụ trước rồi, bọn này còn đang định tuyển thêm... À không, nếu cậu đã về rồi thì chúng ta khỏi cần tuyển thêm người nữa. Ngày mai lại cùng đi làm nhiệm vụ, bù cho đủ chỉ tiêu của ba đứa mình là được."
"Không cần, các người có thể vứt bỏ tôi một lần thì cũng có thể vứt bỏ tôi lần thứ hai. Trước cuối tháng trả cho tôi năm viên tinh hạch, chuyện hôm đó coi như xí xóa."
Cả bốn thành viên trong đội nọ đồng loạt chìm vào câm lặng.
Nói xong điều kiện, Mạnh Ly quay lưng bước đi.
Thấy vậy, Hứa Kiều nháy mắt ra hiệu với Tần Trì rồi mỉm cười chạy theo Mạnh Ly.
Mạnh Ly nghe thấy tiếng bước chân đang vội vã tiến về phía mình, nhưng chỉ nghĩ là người qua đường nào đó. Mãi đến khi cô bạn học cũ họ Hứa chặn ngay trước mặt, Mạnh Ly mới ngạc nhiên dừng bước.
"Chuyện hôm qua..."
Hứa Kiều cười tươi rói ngắt lời:
"Chuyện hôm qua qua rồi, bây giờ đội chúng tôi đang thiếu đúng một người, không biết cậu có hứng thú gia nhập không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


