Buổi sáng, Hứa Kiều ngủ bù được hai tiếng. Lúc tỉnh dậy, tinh thần cô vô cùng sảng khoái. Cô thay quần áo rồi bước ra phòng khách, thấy Lục Dương đang chuẩn bị bữa trưa.
"Chị cứ nghỉ ngơi đi, đã nói cuối tuần để em nấu cơm mà."
Cách một lớp cửa lùa nhà bếp trong suốt, Lục Dương lên tiếng đầy cảnh giác, chỉ lo Hứa Kiều sẽ xông vào tranh mất muôi xẻng với cậu.
Hứa Kiều luôn xem Lục Dương như em trai ruột, nhưng cậu em cao một mét tám này đã hoàn toàn có thể san sẻ việc nhà rồi, thế nên cô cũng vui vẻ tận hưởng ba bữa cơm dâng tận miệng. Cô tựa lưng vào sô pha, mở máy tính bảng lên xem tivi.
Hơn một trăm năm trước, nhân loại đã bước vào Tân kỷ nguyên theo một cách thức vô cùng thảm liệt. Thuở ban đầu khi Bốn căn cứ lớn mới được thành lập, những người sống sót suốt ngày phải tất bật hối hả để kiến thiết căn cứ mới và kiếm đủ điểm tích lũy để sinh tồn, căn bản chẳng còn tâm trí đâu mà màng đến chuyện giải trí.
Mãi cho đến khi căn cứ được xây dựng hoàn thiện, những người sống sót một lần nữa lại có được cuộc sống tương đối ổn định, các ngành nghề như điện ảnh, âm nhạc, nghệ thuật... mới lại xuất hiện trong tầm mắt của đại chúng.
Khác với Cựu kỷ nguyên, phim ảnh của Tân kỷ nguyên đều lấy dị năng giả làm nhân vật chính. Có dòng phim nỗ lực vươn lên vinh quang của dị năng giả xuất thân từ gia đình bình dân; có dòng phim thần tượng lãng mạn về nữ chính bình thường, lương thiện, xinh đẹp, kiên cường tình cờ gặp gỡ dị năng giả hùng mạnh; có dòng phim hào môn cẩu huyết phơi bày cuộc sống xa hoa của dị năng giả cấp cao; và dĩ nhiên cũng không thể thiếu dòng phim quân đội hay anh hùng đại chiến dị thú được chính quyền tích cực nâng đỡ.
Khẩu vị xem phim của Hứa Kiều rất tạp, chỉ cần quay đẹp là thể loại nào cô cũng xem. Những lúc "đói" phim, đến cả mấy bộ xé xác dị thú bằng tay không cô cũng ngó qua vài nhãn.
Dạo gần đây lại xuất hiện thêm một đề tài mới: Tình người - thú.
Lục Dương mở lại cánh cửa lùa, liền đập vào mắt cảnh Hứa Kiều đang nhìn chằm chằm vào máy tính bảng không chớp mắt, đôi mắt đen láy sáng rực, khóe môi nở nụ cười vô cùng ngọt ngào.
Lục Dương bưng đĩa thức ăn đi tới, liếc mắt nhìn màn hình.
Một con hổ khổng lồ đang ngồi xổm trên mặt đất, nữ chính với nhan sắc xinh đẹp nhưng không kém phần anh khí đứng ngay trước mặt nó, hai tay ôm lấy đầu hổ, trán kề trán.
Ánh hoàng hôn từ phía xa hắt tới, bao trùm lấy một người một hổ trong vòng sáng màu vàng óng ả, dịu dàng.
Lục Dương: "Cái thể loại phim dễ gây hiểu lầm như vậy mà cũng qua ải kiểm duyệt được sao? Ra ngoài căn cứ mà thực sự gặp phải dị thú kiểu này, nữ chính đã sớm bị gặm đến mức chẳng còn một mẩu xương."
Hứa Kiều: "Dị năng giả dám ra ngoài đánh dị thú sẽ chẳng vì một bộ phim truyền hình mà lơi lỏng cảnh giác đâu, còn những người không dám đi thì xem cho vui thôi, có sao đâu?"
Trên bàn ăn rất nhanh đã bày biện xong hai món một mặn một nhạt với khẩu phần vô cùng đầy đặn.
Hứa Kiều kể lại chuyện tình cờ gặp gỡ cô bạn học cũ.
Lục Dương: "Chẳng phải chị vẫn chưa tìm được đồng đội sao? Mạnh Ly mạnh như vậy, sao chị không thử hỏi chị ấy xem?"
Hứa Kiều: "Cô ấy tính tình vô cùng lạnh nhạt, lúc nào cũng thích đơn thương độc mã. Năm đó đi thực tập tốt nghiệp, năm người trong đội thì có bốn người trao đổi phương thức liên lạc với nhau, chỉ mỗi cô ấy là không kết bạn."
Chính mắt cô từng thấy hai thành viên trong đội đến xin thông tin liên lạc của Mạnh Ly, cũng chính tai nghe thấy lời từ chối xa cách, lạnh lùng của cô ấy. Thế nên cô và người còn lại vô cùng thức thời mà không xán tới nữa.
Lục Dương: "Ở trường có thể đơn độc một mình, lẽ nào tốt nghiệp rồi chị ấy vẫn tự ra ngoài làm nhiệm vụ sao?"
Một đội lính đánh thuê tinh giản nhất cũng cần sự kết hợp của hai người có sức chiến đấu và một trị liệu sư, trừ phi gặp phải những lý do đặc thù nào đó khiến họ thực sự không thể tìm được đồng đội.
Hứa Kiều: "Chị giúp cô ấy chỉ vì nể tình bạn học. Những chuyện không liên quan đến việc chữa trị, cô ấy không muốn kể cho một người bạn chỉ mới hợp tác đúng một lần như chị, chị cũng không muốn mạo muội ngỏ ý lập đội, kẻo người ta lại nghĩ mình thi ân cầu báo."
Lục Dương: "Vậy chị mau dành thời gian tìm một đội đáng tin cậy đi. Càng về sau lính đánh thuê bán thời gian đăng ký nhiệm vụ cơ bản càng đông, cẩn thận lại không chen nổi lên phi thuyền đâu."
Nhiệm vụ cơ bản nửa năm có một đợt, người to gan lớn mật thì đã sớm hoàn thành xong, kẻ càng nhát gan lại càng thích chần chừ kéo dài đến sát hạn chót.
Lục Dương thầm nghĩ, cũng chỉ một lần này nữa thôi. Đợi kỳ thi chuyển cấp kết thúc, cậu thức tỉnh được tinh thần thể, chỉ cần giống hệt như cha, thì những nhiệm vụ sau này cậu đều có thể kề vai sát cánh thực hiện cùng Hứa Kiều.
.
Hứa Kiều còn bận tâm đến việc tìm đội hơn cả Lục Dương. Sau một buổi chiều lựa chọn thêm, sáng sớm Chủ nhật, Hứa Kiều xách một chiếc túi chéo nhỏ nhắn, chuẩn bị ra khỏi nhà.
Lục Dương vốn muốn đi cùng cô, vì sợ cô sẽ phải chịu ấm ức ở Hiệp hội Lính đánh thuê - nơi được ví như một chốn vàng thau lẫn lộn. Cậu cao ráo, người ngoài lại chẳng thể nhìn thấu xem cậu đã thức tỉnh tinh thần thể hay chưa, ít nhiều cũng có thể lấy uy hù dọa vài kẻ.
Hứa Kiều: "Nếu đến cả việc đi tới Hiệp hội Lính đánh thuê chị cũng cần người đi cùng, thì thử hỏi có đội nào dám thu nhận một trị liệu sư như chị cơ chứ?"
Những người lính đánh thuê sẽ dốc sức bảo vệ trị liệu sư trong đội, nhưng điều kiện tiên quyết là người đó phải đủ khả năng tự lập, chứ không phải một kẻ nhát như cá chạch, chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào đồng đội.
Lục Dương hết chỗ nói.
Hứa Kiều từ bên ngoài khép cửa lại. Khi bước ra khỏi cửa chung cư, cô kinh ngạc phát hiện vị hàng xóm mới thế mà lại đang đặt một chiếc ghế mây ngay bên trong hàng rào rào chắn sân nhà họ Lục.
Nắng ban mai chan hòa, ấm áp, anh nhàn nhã tựa mình vào ghế mây. Chỉ nhìn từ phía sau, chẳng rõ anh đang nhắm mắt tận hưởng sự vỗ về của ánh nắng mặt trời, hay đang thong thả ngắm nhìn nhựa sống bừng bừng trong khoảnh sân nhỏ.
Hứa Kiều vô thức bước nhẹ chân lại.
Ngay lúc cô định lặng lẽ rời đi để tránh làm phiền sự thư thái của vị hàng xóm mới, thì cái đầu đang tựa vào lưng ghế rộng lớn của Tần Trì bỗng nghiêng sang bên này. Thấy Hứa Kiều, anh thay đổi từ tư thế tựa lưng sang một dáng ngồi phóng khoáng tự nhiên, mỉm cười chào:
"Chào buổi sáng, cô Hứa. Sáng sớm như vậy đã phải ra ngoài rồi sao?"
Hứa Kiều đã dần quen với thái độ lịch thiệp đến mức này của anh, cười đáp:
"Vâng, tôi phải đến Hiệp hội Lính đánh thuê một chuyến, đi sớm một chút cho đỡ phải chen chúc tàu điện ngầm."
Trụ sở chính của Hiệp hội Lính đánh thuê nằm ở khu trung tâm, đồng thời thiết lập bốn phân khu Đông, Tây, Nam, Bắc tại vành đai hai, phục vụ cho các lính đánh thuê chuyên nghiệp hoặc bán thời gian ở mỗi khu vực.
Lính đánh thuê có thể thông qua máy tính bảng để nhận nhiệm vụ, việc đến Hiệp hội thường là để giao trả nhiệm vụ, đổi điểm tích lũy, mua sắm vũ khí, cũng như đăng ký hoặc thay đổi thành viên trong đội.
Đại sảnh tầng một của Hiệp hội vô cùng rộng rãi, sáng sủa, lại có đội ngũ an ninh duy trì trật tự, nên lính đánh thuê cũng rất thích đến đây để tuyển mộ thành viên mới, thậm chí là tiến hành giao dịch trực tiếp ngay tại sảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



