Học viên khoa Chiến đấu có một môn học bắt buộc: Tinh thần thể phụ trợ chiến đấu.
Sở dĩ Mạnh Ly vang danh toàn Trường Quân đội số Ba, chính là vì có người đã đăng tải đoạn video ghi lại cảnh tỷ thí giữa cô và Triệu Phong lên mạng nội bộ của trường.
Hứa Kiều cũng từng xem qua đoạn video đó.
Mạnh Ly là chiến binh mạnh nhất trong lứa học viên cấp C, môn nào cũng đạt thành tích xuất sắc, duy chỉ có việc điều động tinh thần thể để hỗ trợ chiến đấu là cô ấy không tài nào làm nổi.
Lời giải thích của Mạnh Ly là do tinh thần thể của cô không chịu lộ diện. Còn giáo viên huấn luyện lại cho rằng áp lực tác động lên Mạnh Ly chưa đủ lớn, nên đã sắp xếp Triệu Phong - một dị năng giả hệ Băng - làm đối thủ cọ xát với cô.
Triệu Phong dù sao cũng là cấp B, sự chênh lệch giữa các cấp bậc dị năng giả chẳng khác nào một rãnh sâu khó vượt. Hắn ta vốn không định ra đòn thật với Mạnh Ly, chỉ cố kìm hãm sức mạnh để làm một người bạn tập tận tụy.
Thế nhưng, mặc cho Triệu Phong có đánh gục Mạnh Ly bao nhiêu lần đi chăng nữa, cô ấy vẫn ngoan cố đứng dậy chiến đấu tiếp. Triệu Phong dần mất kiên nhẫn, dứt khoát bung hết toàn lực hòng ép Mạnh Ly phải nhận thua.
Ngay khoảnh khắc Mạnh Ly bị đánh ngã xuống đất ngất xỉu, khóe miệng ứa máu, một con bọ cạp lửa khổng lồ đột ngột xuất hiện giữa đấu trường.
Vẻ ngoài hung tợn với lớp vỏ màu đỏ thẫm, thậm chí có vài chỗ đã ngả sang sắc đen xì của nó khiến toàn bộ những người có mặt đều phải giật thót tim.
Triệu Phong nổi hứng thú, phóng Sói Tuyết ra giao chiến với Bọ cạp lửa.
Nếu bỏ qua ngoại hình đáng sợ của con bọ cạp, thì những pha va chạm nảy lửa giữa lưỡi dao băng và quả cầu lửa đã mang đến cho người xem một bữa tiệc thị giác mãn nhãn.
Cuối cùng, vì bị hạn chế bởi cấp bậc, con bọ cạp lửa đã bị những khối băng do Sói Tuyết phun ra đè bẹp, nằm rạp xuống đất vô cùng chật vật.
Con Sói Tuyết mang dáng vẻ y hệt chủ nhân Triệu Phong của nó, kiêu ngạo bước đến trước mặt bọ cạp lửa, oai phong lẫm liệt rũ tung bộ lông trắng muốt như tuyết, rồi ngửa cổ hú dài một tiếng.
Cảnh cuối cùng của đoạn video là lúc Sói Tuyết thu mình vào cơ thể Triệu Phong. Hắn ta ôm cái mõm sưng vù đen sì như khúc xúc xích, ngậm đắng nuốt cay rời khỏi đấu trường. Con bọ cạp lửa khổng lồ cũng biến mất vào hư không, còn Mạnh Ly đang ngất lịm thì được giáo viên đưa đi.
.
Trong một khoảnh khắc, Hứa Kiều không tài nào liên hệ được con bọ cạp lửa khổng lồ hung hãn trong ký ức với con bọ cạp nhỏ bé đáng thương xót xa đang ở ngay trước mắt mình.
Hứa Kiều vừa bước tới một bước, con bọ cạp lửa nhỏ nép bên tường lập tức lùi lại hai bước.
Hứa Kiều có hơi buồn cười, cúi đầu hỏi: "Mạnh Ly xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Bọ cạp lửa nhỏ gật đầu, đưa mắt nhìn lên tầng trên.
Hứa Kiều: "Để ta lên xem thử."
Nhận được lời đảm bảo mong muốn, bọ cạp lửa nhỏ thoắt cái biến mất tăm.
Hứa Kiều rón rén bước lên tầng ba, lúc đẩy cửa bước vào phòng 306, bên trong im ắng đến lạ thường.
Cô bật đèn ngoài sảnh vào, luồng ánh sáng hắt đến cạnh giường Mạnh Ly đã dịu đi, không còn chói mắt nữa.
Khuôn mặt Mạnh Ly đỏ bừng, hàng chân mày nhíu chặt, cả người cô ấy đang run rẩy bần bật trong cơn mê sảng.
Đây là biến chứng sau phẫu thuật. Hứa Kiều nhanh chóng tiến hành trị liệu.
Sắc mặt Mạnh Ly dần dần ổn định trở lại.
Trời sáng. Mạnh Ly vừa tỉnh lại đã yêu cầu xuất viện. Khi nhìn thấy tờ hóa đơn do bác sĩ điều trị chính kê, cô mới biết đêm qua Hứa Kiều đã tiến hành trị liệu thêm cho mình một lần nữa.
Khoản chi phí phát sinh ngoài dự kiến khiến Mạnh Ly khẽ nhíu mày, nhưng y tá đã giải thích vô cùng cặn kẽ rằng chính tinh thần thể của cô đã đi mời bác sĩ Hứa đến. Mạnh Ly đành phối hợp thanh toán điểm tích lũy.
Những vết thương ngoài da chỉ mới hồi phục đến mức giúp cô có thể tự đi lại được. Mạnh Ly vịn tường, chậm chạp bước ra khỏi phòng khám. Ngay khi cô vừa định phóng tinh thần thể ra để nó cõng mình về nhà, thì một chiếc xe đạp đen trắng đột nhiên dừng lại ngay sát bên cạnh.
Mạnh Ly ngước mắt lên, liền nhìn thấy Hứa Kiều đang vắt chân ngồi trên yên xe đạp. Cựu hoa khôi khoa Trị liệu mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nụ cười trên môi cô còn rạng rỡ và chói lọi hơn cả ánh nắng ban mai.
Mạnh Ly dời mắt đi chỗ khác, nói:
"Tối qua... làm phiền cậu rồi."
Hứa Kiều: "Cậu đừng trách tôi keo kiệt là được, chủ yếu là phòng khám có quy định không được cung cấp dịch vụ trị liệu miễn phí ngoài luồng cho bệnh nhân, tôi không thể phá vỡ quy củ được."
Mạnh Ly tỏ ý đã hiểu.
Hứa Kiều một tay giữ ghi-đông xe, một tay vươn về phía đối phương:
"Rất lấy làm tiếc vì cậu bị thương nặng thế này, nhưng gặp lại bạn học cũ, tôi thực sự rất vui."
Mạnh Ly do dự một thoáng rồi mới vươn tay ra bắt lấy bàn tay trắng trẻo, thon thả kia.
Trên tay Mạnh Ly chi chít những vết trầy xước, cô định bắt tay một cái rồi rút về ngay, chẳng ngờ Hứa Kiều lại nắm chặt lấy tay cô.
Cùng lúc đó, một luồng tinh thần lực dịu mát tựa như làn gió thanh tao chậm rãi lướt qua toàn bộ cơ thể cô.
Gió mát thổi qua tới đâu, những vết thương lớn nhỏ trên người Mạnh Ly lập tức khép miệng tới đó, ngay cả những tổn thương mô mềm hay dây thần kinh bên trong cơ thể cũng nhận được sự chữa trị cao cấp và hoàn hảo nhất.
Mạnh Ly chấn động, sững sờ nhìn Hứa Kiều.
Hứa Kiều mỉm cười:
"Đãi ngộ đặc biệt tôi dành cho bạn học cũ đấy, không cần khách sáo đâu."
Nói xong, cô đạp xe chạy vút đi, hoàn toàn không cho Mạnh Ly cơ hội để khách sáo.
.
Hứa Kiều về đến khu dân cư Bình An, đồng hồ mới điểm tám giờ rưỡi sáng. Vì hôm nay là thứ Bảy, rất nhiều dị năng giả được nghỉ ngơi nên dòng người qua lại trên phố xá nhộn nhịp, đông đúc hơn ngày thường rất nhiều.
Hứa Kiều đủng đỉnh đạp xe, vừa rẽ vào con đường dẫn đến tòa nhà số năm, cô đã nhìn thấy ngay vị hàng xóm mới đang đứng trong khoảng sân nhà họ Lục.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi dáng casual màu đen, quay lưng về phía cô, vóc dáng cao ráo thẳng tắp đứng im lặng bên cạnh cây táo giữa sân.
Mãi đến khi Hứa Kiều xuống xe, Tần Trì mới quay đầu nhìn sang. Thấy cô hàng xóm về, anh mỉm cười chào hỏi:
"Chào buổi sáng, cô Hứa."
Hứa Kiều: "Chào buổi sáng. Dường như anh Tần rất có hứng thú với cây táo này nhỉ?"
Tần Trì: "Đúng vậy, tôi chưa từng thấy dáng vẻ của quả táo lúc mới nhú, hay nói đúng hơn là tôi không rành rẽ về bất kỳ giai đoạn sinh trưởng nào của thực vật cả, cho nên..."
Hứa Kiều: "Không sao đâu, anh cứ thoải mái vào xem bất kỳ lúc nào."
Tần Trì: "Cảm ơn cô, cô yên tâm, tôi sẽ cẩn thận không giẫm gãy mấy cây mạ non này đâu."
Tuy mới quen biết vài ngày, nhưng Hứa Kiều lại cảm thấy rất yên tâm về vị hàng xóm họ Tần này. Chào hỏi dăm ba câu xong, cô bước vào nhà.
Lục Dương đang ngồi trong phòng khách, trước mặt là bình hoa thược dược, cạnh đó trên sàn nhà là một hộp giày đang mở nắp.
Hứa Kiều hạ giọng hỏi: "Anh Tần tặng à?"
Sắc mặt Lục Dương khá phức tạp: "Đắt quá chị ạ."
Hứa Kiều cười đáp: "Anh Tần là người như vậy đấy, tặng quà cốt ở tấm lòng, chị em mình quen dần là được."
Cô lấy món quà Tần Trì tặng mình ra cho Lục Dương xem:
"Đồ gốm sứ thì cất giữ bao nhiêu năm vẫn lấy ra dùng được, còn em đang tuổi ăn tuổi lớn, giày năm nay không đi thì sang năm không xỏ vừa nữa đâu, tốt nhất là đừng phụ lòng tốt của anh Tần."
Lục Dương: "... Anh ta thì hào phóng rồi, nhưng chị em mình lấy cái gì để đáp lễ đây?"
Không tặng lại thì bất lịch sự, mà tặng lại thì đào đâu ra tiền.
Hứa Kiều: "Cứ từ từ, đã là hàng xóm với nhau, rồi sẽ có lúc anh Tần cần chị em mình giúp đỡ mà."
Lục Dương gật đầu, chỉ tay vào bình hoa thược dược hỏi:
"Cũng là anh ta tặng chị hả?"
Đàn ông tặng hoa cho phụ nữ, nghe cứ sai sai thế nào ấy?
Hứa Kiều: "Anh ấy bảo lẵng hoa đặt về cắm bị chật quá, nên dứt khoát rút ra vài bông cho chị em mình xem cho vui mắt."
Lục Dương: "... Một người đàn ông to xác, mua lẵng hoa làm cái gì không biết."
Hứa Kiều: "Cái này gọi là tình điệu cuộc sống đấy. Anh Tần có tiền, đương nhiên người ta muốn hưởng thụ thế nào chẳng được."
Lục Dương: "Chị thích kiểu người như vậy hả?"
Hứa Kiều ấn một ngón tay lên đỉnh đầu cậu học sinh trung học:
"Suốt ngày chỉ biết nghĩ ngợi lung tung, ăn sáng chưa? Ăn xong thì vào phòng sách làm bài tập ngay!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)