Bệnh nhân đến phòng khám vào ban đêm không nhiều, thế nên mỗi ca trực chỉ sắp xếp một bác sĩ.
Sau khi đến nơi, Hứa Kiều mở máy tính, việc đầu tiên là tìm hiểu tình trạng của vài bệnh nhân đang nằm viện, trong đó có bốn người vừa được tiếp nhận vào ban ngày.
Nhấn mở thông tin của bệnh nhân mới thứ tư, Hứa Kiều bắt gặp một cái tên quen thuộc. Liếc nhìn thêm phần ghi chú về tinh thần thể của đối phương, cô liền biết người này quả thực là bạn học cũ của mình.
Cô ấy từng vang danh toàn trường nhờ sở hữu một tinh thần thể quá mức đặc thù, mặc dù phần lớn những lời bàn tán đều mang chiều hướng tiêu cực.
Khoảng chín giờ tối, Hứa Kiều mặc áo blouse trắng đi tra phòng.
Phòng khám có tổng cộng mười phòng bệnh, mỗi phòng kê hai giường và hiện tại vẫn chưa kín chỗ. Hứa Kiều bước vào phòng 306, bên trong chỉ có duy nhất người bạn học cũ kia.
Mạnh Ly nằm trên giường bệnh, trán quấn băng gạc, trên khuôn mặt gầy gò, lạnh lùng điểm xuyết vài vết thương còn mới.
Những bộ phận khác trên cơ thể đều giấu kín dưới lớp chăn trắng, nhưng Hứa Kiều biết rõ, vết thương trên người bạn học cũ chắc chắn chỉ có nhiều hơn và nặng hơn mà thôi.
Hứa Kiều trở tay đóng cửa lại, tháo khẩu trang xuống. Nhận ra tia ngạc nhiên thoáng qua trong mắt đối phương, cô mỉm cười:
"Xem ra cậu vẫn còn nhớ tôi."
Mạnh Ly trầm mặc vài giây rồi cụp mắt đáp: "Thì ra cậu làm việc ở đây."
Tất cả học viên trường quân đội trước khi tốt nghiệp đều phải ra ngoài căn cứ tham gia một bài kiểm tra thực hành. Mạnh Ly là con sói độc hành của khoa Chiến đấu, không có bạn bè lập đội cùng, nên chỉ đành chấp nhận để hệ thống ghép cặp ngẫu nhiên.
Hứa Kiều ở khoa Trị liệu tuy có rất nhiều bạn bè, nhưng trị liệu sư lại bắt buộc phải đi theo các học viên khoa Chiến đấu.
Vì số người tranh giành cô quá đông, Hứa Kiều không muốn phải đối mặt với bài toán chọn lựa đầy đau đầu, cộng thêm việc chuyến đi này đã có giáo viên chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn, nên cô cũng chọn ghép cặp ngẫu nhiên.
Cứ như vậy, cô trở thành trị liệu sư trong đội của Mạnh Ly.
Mạnh Ly rất mạnh, cô ấy đã dẫn dắt cả đội giành được vị trí đứng đầu của nhóm cấp C.
Mạnh Ly đưa mắt nhìn bức rèm cửa đang kéo kín, không đáp lời.
Thấy đối phương không muốn nói, Hứa Kiều cũng không gặng hỏi thêm. Sau khi trò chuyện qua loa vài câu về tình hình thương tích, cô xoay người đi thăm khám cho bệnh nhân tiếp theo.
Tra phòng xong, Hứa Kiều quay lại phòng trực. Điền xong vài tờ biểu mẫu, cô vừa chực chờ những ca bệnh cấp cứu có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trong đêm, vừa lướt đọc các tài liệu học thuật mới nhất vừa được giới y khoa công bố.
Khoảng mười một giờ đêm, cô tiếp nhận một ca nhồi máu cơ tim cấp tính. Cụ bà đã một trăm lẻ sáu tuổi, tóc bạc phơ nhưng da dẻ vẫn hồng hào tươi trẻ. Cô con gái đưa cụ đến vô cùng hiếu thảo, dứt khoát chọn gói điều trị cao cấp.
Thông qua tinh thần lực để thăm dò tình hình bên trong cơ thể cụ bà, Hứa Kiều vẫn cần phải tự tay hoàn thành việc cấy ghép stent. Ngay sau đó, cô lập tức thôi động dị năng để giúp bệnh nhân phục hồi toàn bộ vết thương do phẫu thuật.
Nhờ vậy, khi cụ bà thoát khỏi trạng thái thuốc mê, cụ sẽ chỉ cảm thấy như mình vừa đánh một giấc ngủ ngon, trên người không hề đau nhức hay ngứa ngáy, vừa cầm giấy xuất viện là có thể cùng con gái về nhà ngay lập tức.
Cụ bà xót xa đống tiền khám bệnh:
"Đặt stent là được rồi, tốn thêm điểm tích lũy để phục hồi làm cái gì, mẹ có phải đi ra ngoài đâu, cứ từ từ ở nhà mà dưỡng bệnh cũng được cơ mà."
Cô con gái đáp lại:
"Đổi lại là mẹ, mẹ muốn thấy con cái nhảy nhót tưng bừng khỏe mạnh, hay muốn thấy con mình ốm yếu liệt giường không cử động nổi?"
Cùng với bóng dáng hai mẹ con khuất dần, những lời trách móc qua lại thấm đượm hơi thở ấm áp của gia đình cũng nhỏ dần rồi tan vào hư không.
Hứa Kiều nhìn đăm đăm vào màn hình máy tính, chợt nhớ đến lúc ông nội ra đi.
Ông nội là một trị liệu sư, cô cũng vậy. Thế nhưng, dẫu dị năng trị liệu có cường hãn đến đâu cũng không thể can thiệp vào quá trình lão hóa của các cơ quan nội tạng. Ngay cả dị năng giả cấp S cũng không thể thoát khỏi quy luật sinh lão bệnh tử.
"Đừng khóc mà, cháu đã thức tỉnh tinh thần thể rồi, với sự thông minh của cháu, sau này nhất định sẽ lấy được chứng chỉ Y sư cấp C. Biết cháu có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, trong lòng ông nội đã vô cùng mãn nguyện, chẳng còn gì phải nuối tiếc nữa."
Một cánh hoa sen trong suốt mỏng manh khẽ hiện ra, nhẹ nhàng cọ vào má Hứa Kiều.
Đó là một xúc cảm vừa thanh lương vừa mềm mại vô ngần.
Hứa Kiều mỉm cười, dùng đầu ngón tay vỗ về cánh hoa:
"Được rồi, không nghĩ ngợi nữa, ta tiếp tục đọc tài liệu đây."
Cánh hoa liền ngoan ngoãn biến mất.
Hai giờ sáng, lúc Hứa Kiều đang gục xuống bàn chợp mắt dưỡng thần, thì tinh thần thể trong não bộ chợt truyền đến một cảm xúc xôn xao, bồn chồn khó tả.
Hứa Kiều lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt đầu tiên hướng thẳng về phía cánh cửa đóng kín của phòng trực.
Bên ngoài cửa sổ là một mảnh đen kịt. Bệnh nhân trên tầng ba hẳn đã chìm vào giấc ngủ, vạn vật tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy những tiếng sột soạt, lạch cạch rất nhỏ vang lên ngoài hành lang, đang nối đuôi nhau đều đặn tiến về phía phòng trực.
Tinh thần thể không biết nói, chúng chỉ có thể truyền đạt cảm xúc. Điều mà Hứa Kiều cảm nhận được từ đóa hoa sen không phải là sự cảnh giác khi nguy hiểm kề cận, mà là một sự chán ghét và kháng cự mãnh liệt.
Đúng lúc này, tiếng lạch cạch kia dừng lại bên ngoài cửa. Sau một khoảnh khắc im ắng ngắn ngủi, tiếng gõ cửa "cốc cốc" nhè nhẹ vang lên, rụt rè và cẩn trọng, tựa như một kẻ có tính cách hướng nội nhút nhát, chỉ sợ sự xuất hiện của mình sẽ khiến Hứa Kiều chán ghét.
Trong phòng trực có lắp camera giám sát. Đóa sen vốn đã bị Hứa Kiều cảnh cáo nhiều lần không được phép hiện nguyên hình, đành phải tách ra mười một cánh hoa, bay vút tới và nhanh chóng xếp thành một chữ ngay trước mặt cô: KHÔNG.
Sợ Hứa Kiều không hiểu, những cánh hoa lại thoắt cái biến đổi đội hình, xếp thành chữ: LỬA.
Hứa Kiều hiểu ra: "Tinh thần thể của Mạnh Ly sao?"
Các cánh hoa đồng loạt gật đầu lia lịa.
Sen là loài thực vật thủy sinh, bất luận là thuộc tính Mộc hay thuộc tính Thủy của nó đều bài xích lửa, và đặc tính này hiển nhiên cũng thể hiện trọn vẹn trên tinh thần thể.
Hứa Kiều vốn rất cưng chiều tinh thần thể của mình, nhưng có những chuyện không thể nhất nhất làm theo ý nó được.
Cô dịu dàng giảng giải đạo lý cho những cánh hoa nghe:
"Mạnh Ly là bệnh nhân của ta, cũng là người bạn học từng hợp tác rất vui vẻ. Xét về tình hay về lý, ta đều không thể cự tuyệt cô ấy."
Những cánh hoa ủ rũ rụng lả tả xuống mặt bàn.
Hứa Kiều nhặt từng cánh một áp lên giữa trán để chúng tự quay về, vừa dỗ dành:
"Ta ra gặp nó đây, ngươi cứ yên tâm trốn ở bên trong đi, đảm bảo nó không nướng chín ngươi được đâu."
Cất gọn tinh thần thể, Hứa Kiều đứng lên, kéo mở cánh cửa phòng.
Một vệt màu đỏ sẫm thoắt cái đã trốn vụt ra sau bức tường bên cạnh.
Hứa Kiều ló đầu ra nhìn, quả nhiên bắt gặp tinh thần thể của Mạnh Ly - một con bọ cạp lửa màu đỏ thẫm.
Lúc này, con bọ cạp lửa chỉ to cỡ chừng bằng bàn tay. Chiếc đuôi độc dài và sắc bén cuộn chặt lại giấu dưới bụng, cả thân hình nó co rúm bám rịt lấy bức tường.
Hai con mắt tròn xoe đen láy len lén ngước nhìn Hứa Kiều rồi lại hoảng hốt cụp xuống. Rõ ràng mang một dáng vẻ hung tợn dọa người, nhưng nó lại cố tình bày ra cái điệu bộ đáng thương, rụt rè hệt như kẻ yếu đuối bị ác bá ép vào chân tường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



