: Đụt, June
Mộ Cẩm cùng Nhị Thập ra khỏi chợ, đứng cùng một chỗ với Thốn Bôn và Dương Đào ở bến tàu ven sông đợi thuyền.
Nếu muốn xem múa rối bóng ở bờ bên kia Hướng Dương Thành, đi thuyền sẽ gần hơn.
Bốn người đang định lên thuyền ngắm cảnh đẹp bên bờ Thặng Giang, lại gặp được Tiêu Triển cùng Lý Trác Thạch.
"Nhị Thập cô nương." Lý Trác Thạch đã đổi sang một bộ váy, thoa một tầng son phấn mỏng, có thêm mấy phần thiếu nữ dịu dàng.
Con mắt Nhị Thập nhìn đến Tiêu Triển ở phía sau, có chút sợ hãi mà cúi đầu. Nàng rụt người sau lưng Mộ Cẩm, lùi một bước rồi dừng lại.
"À, thì ra là ân nhân của tiểu thiếp ta." Mộ Cẩm nổi lên ý cười, nói: "Cô nương trượng nghĩa, ta vốn nên tự mình tới cửa nói lời cảm tạ. Nhưng mấy ngày trước thân thể ta thật sự không khỏe. Xin thứ lỗi." Miệng thì nói vậy, thế nhưng, trên mặt hắn không có nổi một chút thành ý.
Lý Trác Thạch cười nhạt: "Gặp chuyện bất bình nên rút đao tương trợ thôi."
Lúc này, Tiêu Triển và Mộ Cẩm cùng liếc nhìn nhau.
Lý Trác Thạch lùi đến bên cạnh Tiêu Triển, nói: "Vị này chính là công tử nhà ta, Triển công tử."
Mộ Cẩm cười: "Hân hạnh, hân hạnh, tại hạ Mộ Cẩm."
"Mộ công tử, hân hạnh." Tiêu Triển nhìn cận mặt Mộ Cẩm. Có thể nói là giống Hoàng Thượng, nhưng thật ra lại không giống lắm.
Mộ Cẩm hỏi: "Triển công tử cùng Lý cô nương đến bến tàu này, phải chăng là muốn đi thuyền?"
Tiêu Triển chuyển hướng sang bến đò phía xa, nói: "Chúng ta tới muộn. Vốn định du ngoạn sang bờ bên kia, thế nhưng nhà đò nói hôm nay đã hết thuyền, ngày mai mới có. Chúng ta đành đi dạo xung quanh một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)