Buổi chiều, Mộ Cẩm rốt cục cũng ra khỏi biệt viện.
Mộ Cẩm lại không nghĩ như vậy. Hắn đi khắp Đại Tễ từ nam ra bắc, Nhị Thập chẳng qua chỉ là một tiểu nha hoàn trong phủ, kiến thức không nhiều bằng hắn. Trong lòng chắc chắn rất tò mò, mới lạ với chợ. Hắn ở đầu đường, chỉ vào một quán bán con rối, hỏi: "Có muốn không?"
Con rối trông rất sống động, như một cô nương mười mấy tuổi chải hai bím tóc, đôi mắt cười cong lên, nhìn rất vui thích, đáng yêu. Đây là nha hoàn lanh lợi mà Nhị Thập đã nghe trong một vở kịch.
Thế nhưng, Nhị Thập đã mua một con giống y đúc rồi. Vì vậy, nàng lắc đầu. Vừa nâng mắt, bắt gặp Nhị công tử nhìn nàng chằm chằm.
Trong nháy mắt, nàng nhìn con rối rồi lại nhìn vẻ mặt của Nhị công tử.
Nhị công tử thì lãnh đạm đấy. Sống lâu trong tay hắn, Nhị Thập càng đặc biệt chú ý vẻ mặt hắn, không bỏ qua bất cứ sự thay đổi nào trên khuôn mặt.
Nàng suy đoán, Nhị công tử hình như không hài lòng với câu trả lời của nàng?
Mộ Cẩm hỏi lại: "Có muốn hay không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)