Tiêu Triển cùng Lý Trác Thạch mỗi người thuê một phòng. Nhưng mà phòng của Tiêu Triển chỉ dùng làm nơi nghị luận. Lúc đi ngủ, chỉ có ngủ trên giường Lý Trác Thạch hắn mới có thể yên giấc.
Thấy Chu Văn Đống tìm tới, Tiêu Triển đã có dự cảm không lành. "Trong cung thế nào rồi?"
"Hoàng Thượng bắt được người của chúng ta, thị vệ không kịp diệt khẩu, đã chậm một bước." Chu Văn Đống quỳ một gối, thận trọng nói: "Thần thất trách."
"Đã biết." Tiêu Triển nhắm mắt, xoa xoa trán.
Chu Văn Đống tiếp tục nói: "Hoàng Thượng hỏi, Thái Tử khi nào hồi cung."
Tiêu Triển hạ mắt, suy tư một lát, nói: "Lập tức khởi hành hồi kinh."
"Vâng." Chu Văn Đống đáp, muốn nói lại thôi: "Thái Tử điện hạ, Hoàng Thượng đây là muốn hỏi tội sao?"
"Không sao cả." Tiêu Triển xua tay: "Ta cùng Hoàng Thượng tranh đấu nhiều năm như vậy. Người tới ta đi, ai cũng có lúc thất sách. Tiếp theo, đi được bước nào hay bước nấy."
"Vâng." Chu Văn Đống nói thêm: "Thái Tử điện hạ, Mộ gia cũng xảy ra chuyện."
Nhớ tới bản mặt tùy tiện kia của Mộ Cẩm, Tiêu Triển có chút phức tạp: "Chuyện gì?"
"Yểm Nhật Lâu nơi thiếp thất của Mộ Cẩm ở, đêm qua đã xảy ra hỏa hoạn."
Tiêu Triển thuận miệng hỏi một câu: "Do vô tình hay có người gây ra?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)