Quả nhiên, trên người Triệu Đao cũng có những sợi khói xám như tơ ấy, đặc biệt tập trung ở phần vai và lưng.
Lúc đầu hai người đứng đối diện nhau nên Cố Chiêu không nhìn thấy. Bây giờ Triệu Đao đi theo bà Đỗ về phía nhà bếp, vừa hay quay lưng về phía nàng, những vệt khói xám còn sót lại sau lưng hắn liền lộ rõ.
"Được rồi được rồi, đừng nhắc chuyện ấy nữa. Một tráng hán như ngươi còn không bằng lão nhân nhà ta."
Bà hất cằm ra hiệu cho Triệu Đao nhìn sang Cố Xuân Lai. Trong sân, Cố Xuân Lai đang chắp tay sau lưng, chậm rãi rít từng hơi thuốc. Bà Đỗ nói tiếp:
"Cố thúc của ngươi còn chẳng kêu ca câu nào. Ngươi ấy, cầm rượu về nghỉ ngơi cho tử tế, ngủ một giấc là người sẽ dễ chịu thôi."
“Chỉ mong là vậy.” Triệu Đao đáp có phần uể oải.
Cố Chiêu nhìn những sợi khói xám trên lưng hắn, trong mắt hiện lên vài phần chần chừ.
Xem ra... Triệu thúc có uống rượu rồi ngủ một giấc, e là cũng chưa chắc khá lên được.
Triệu Đao xách hai ống rượu đi ra ngoài, vừa đi vừa chào:
"Thím, ta về đây. Hai hôm nữa tan ca trực, bảo Cố thúc sang nhà ta uống vài chén nhé. Ta sẽ bảo bà nương nhà ta làm thêm mấy món ngon."
Bà Đỗ liếc nhìn Cố Xuân Lai, thấy ông rõ ràng có chút động lòng, liền lén trừng ông một cái, rồi xua tay từ chối:
"Thôi, thôi, không làm phiền chất tức(cháu dâu) nữa. Ngày thường nó lo việc trong nhà đã đủ bận rồi."
Triệu Đao còn định nói thêm, bà Đỗ vội ngắt lời:
"Hơn nữa, các ngươi đêm nào cũng gõ mõ cầm canh, thức trắng cả đêm. Ban ngày mà không nghỉ ngơi cho tốt thì tối lại chậm trễ công việc."
Công việc gõ mõ cầm canh đâu chỉ đơn giản là báo canh giờ, còn phải tuần tra ban đêm. Nếu uống rượu, đến tối đầu óc không tỉnh táo, báo sai canh giờ hay lỡ việc tuần tra thì sẽ xảy ra chuyện lớn.
Triệu Đao ném cho Cố Xuân Lai một ánh mắt đầy ai oán nhưng bất lực, nhún vai, đành từ bỏ.
Đúng lúc hắn bước ra khỏi cổng, bỗng cảm thấy vai mình bị ai đó vỗ nhẹ. Triệu Đao ngạc nhiên quay đầu.
"Ơ, Chiêu chất nhi à. Có chuyện gì sao?"
Cố Chiêu thuận tay nắm lấy một sợi khói xám trên vai hắn. Nghe vậy, nàng lặng lẽ giấu bàn tay ra sau lưng.
"Không..."
Nàng đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Triệu Đao. Khóe mắt lướt qua sân, thấy bà Đỗ và Cố Xuân Lai cũng đang nhìn sang bên này.
Hiển nhiên, động tác vừa rồi của nàng có hơi đột ngột. Cố Chiêu khựng lại một chút rồi hỏi:
"Triệu thúc, tối nay dạo phố, Gia Hữu có đi không?"
Cố Chiêu hỏi như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Ở trấn Ngọc Khê, Tết Nguyên Tiêu từ xưa đã có tục trẻ con cầm đèn đi dạo phố. Tuy gọi là trẻ nhỏ dạo phố, nhưng những gia đình bình thường, dù con cái đã lớn, vẫn sẽ để chúng tham gia một lần mỗi năm để cầu phúc.
Cho đến khi nữ tử làm lễ cập kê, nam tử làm lễ vấn tóc, chính thức trưởng thành, mới không tham gia nữa.
Triệu Gia Hữu là con trai của Triệu Đao, lớn hơn Cố Chiêu hai tuổi, năm nay mới 12 nhưng đã cao lớn vạm vỡ.
Tết Nguyên Tiêu năm ngoái, cậu ta còn nhất quyết nói mình đã lớn rồi, không cần cầm đèn đi dạo nữa.
Đặc biệt là sau khi dạo phố xong, bọn trẻ còn phải vào rừng trúc, tìm một cây trúc xanh vừa ý, treo chiếc đèn của mình lên đó rồi hát đồng dao cầu mong mau chóng lớn khôn.
Năm ngoái, Triệu Gia Hữu còn làm gãy một cây trúc khá lớn, tức đến nghiến răng nghiến lợi, thề rằng năm nay nhất định không tham gia cái trò cầm đèn dạo phố vớ vẩn ấy nữa, càng không đi treo đèn cầu nguyện trên cây trúc.
Cố Chiêu lại hỏi:
"Thúc thúc, huynh ấy có đi không?"
Triệu Đao ngẩn người, rồi lập tức cất giọng sang sảng:
"Đi chứ, sao lại không đi? Đừng nghe tên tiểu tử Gia Hữu nói bậy. Cầu phúc Nguyên Tiêu mỗi năm chỉ có một lần, là chuyện đại cát đại lợi, nó sao có thể vắng mặt được."
Cố Chiêu gật đầu. Triệu Đao quan sát nàng vài lượt rồi đột nhiên nói:
"Chiêu chất nhi đừng sợ. Đến chiều tối, ta sẽ bảo Gia Hữu ca của ngươi sang đón ngươi."
Cố Chiêu thoáng ngẩn ra, nàng đâu có sợ.
Ngay sau đó, nàng chợt nhớ trong ký ức của nguyên chủ, bản thân vốn là người trầm lặng ít nói, lại vì nhiều nguyên nhân mà từ nhỏ không có bạn bè cùng chơi. Có lẽ vì vậy mà Triệu Đao mới hiểu lầm nàng sợ phải đi một mình.
Cố Chiêu im lặng một lúc rồi gật đầu nhận lời.
Tiễn Triệu Đao xong, nàng quay người lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt của bà Đỗ. Cố Xuân Lai lại nhét thêm một nhúm thuốc sợi vào tẩu, rít một hơi thật mạnh. Gương mặt gầy gò ấy, từng nếp nhăn đều như chất chứa nỗi phiền muộn.
Cố Chiêu khựng bước.
Bà Đỗ bước nhanh tới, giật lấy chiếc tẩu trong tay Cố Xuân Lai.
"Hút, hút nữa đi! Mau vào ăn cơm, ngâm chân rồi nghỉ ngơi."
Nhìn đống tro thuốc vừa được gõ xuống đất, bà không khỏi bực bội:
"Sao ông hút nhiều thế hả? Bao nhiêu tuổi rồi mà ta chỉ lơ là một chút là ông lại làm bậy."
Cố Xuân Lai thở dài.
"Trong lòng phiền muộn thì chẳng phải hút nhiều hơn một chút sao? Không sao đâu, dù gì ta cũng ở cái tuổi một chân xuống mồ rồi."
Vừa nói, ông vừa đi về phía gian phòng phía đông.
"Đúng rồi, bà nó. Hôm nay ta mệt, bà mang cơm vào phòng cho ta nhé. Tiện thể chuẩn bị ít nước nóng để ta ngâm chân."
"Đồ lười biếng!"
Bà Đỗ nhìn theo bóng lưng ông, tức tối mắng hai câu, rồi quay người đi vào bếp, hiển nhiên là đi lấy cơm và chuẩn bị nước.
Chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn lại một mình Cố Chiêu.
Nàng nhìn cánh cửa gian phòng phía đông đã khép kín, khẽ thở dài trong lòng. Nàng biết hai ông bà đang phiền muộn chuyện gì. Nói ra thì đúng là một chuyện dở khóc dở cười.
Suốt mười năm, họ vẫn luôn nghĩ mình nuôi dưỡng một đứa cháu trai. Nào ngờ, con dâu đột nhiên tái giá. Cố Chiêu lại lên cơn sốt mê man. Bà Đỗ giúp thay quần áo, lau mồ hôi cho nàng, lúc ấy mới phát hiện...
Cố Chiêu vốn không phải cháu trai, mà là cháu gái.
Bị con dâu lừa suốt 10 năm, hai ông bà còn chưa kịp kinh ngạc hay nổi giận thì Cố Chiêu đã cận kề sinh tử, mạng sống chỉ mành treo chuông. Trong lòng họ khi ấy chỉ còn nỗi lo lắng.
Suy cho cùng, bất kể là cháu trai hay cháu gái, đều là huyết mạch của Cố gia.
Đến khi Cố Chiêu hạ sốt, dưỡng khỏe thân thể, đã hơn nửa tháng trôi qua. Mãi đến lúc ấy, Cố Xuân Lai và bà Đỗ mới có tâm trí để buồn phiền vì chuyện đứa cháu trai bỗng biến thành cháu gái.
Cố Chiêu nhìn về gian phòng phía đông một lần nữa, siết chặt những sợi khói xám trong tay, xách chiếc đèn lồng rồi chậm rãi đi về phòng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
