Bà Đỗ trợn mắt, giận đến bốc hỏa.
"Lão già chết tiệt, ông nói bậy bạ gì thế!"
Nến trong nhà trước nay đều mua ở một chỗ. Ban đêm gõ mõ cầm canh, đường tối mịt mù, toàn phải dựa vào một chiếc đèn tốt mới nhìn rõ lối đi. Bà có hồ đồ đến đâu cũng không tiết kiệm vài đồng ở chuyện này.
Cố Xuân Lai rụt cổ, không dám nói thêm nữa.
"Vâng, cháu đi ngay."
Cố Chiêu đáp một tiếng, vừa đi về phía nhà bếp, vừa cúi đầu nhìn chiếc đèn lồng và chiếc chiêng đồng trong tay.
Chiếc đèn cung đình với chiếc chiêng đồng treo bên dưới cùng cái mõ nhỏ ngoài dự liệu lại chẳng hề nặng. Quả nhiên, trên mặt lụa của đèn đã lưu lại những vệt khói hun đen.
Đột nhiên, ánh mắt Cố Chiêu khựng lại. Đầu ngón tay nàng lướt nhẹ qua chỗ bị khói ám đen trên mặt đèn. Mấy sợi khói xám mảnh như tơ tóc lập tức bị nàng kẹp giữa hai ngón tay.
Cố Chiêu nhìn những sợi khói xám đang vặn vẹo như rắn nhỏ, lặng im. Đây... lại là thứ gì?
Bước chân Cố Chiêu dừng lại.
Bên kia, bà Đỗ đang tiếp đón Triệu Đao cũng nhận ra nàng im lặng khác thường. Bà nhìn Cố Chiêu thêm vài lần, đang định cất bước đến hỏi thì Triệu Đao bên cạnh đột nhiên lên tiếng:
"Thẩm thẩm(thím), đây là Chiêu chất nhi nhà ta phải không?"
“Hả?” Nghe vậy, bà Đỗ dừng bước, trên mặt thoáng hiện vẻ mất tự nhiên.
Ánh mắt Triệu Đao không đặt trên người bà nên không hề để ý đến sự gượng gạo và vẻ muốn nói lại thôi chỉ lóe lên trong chớp mắt ấy.
Lúc này, hắn đang nhìn Cố Chiêu đứng cách đó vài bước, trong mắt thoáng hiện vẻ tán thưởng.
"Thím à, không phải ta tự khoe khoang người nhà đâu, nhưng Chiêu chất nhi nhà ta thật sự lớn lên rất đẹp. Không nói đâu xa, nếu tên tiểu tử ngỗ nghịch nhà ta đứng cạnh Chiêu chất nhi, người không biết còn tưởng một đứa là gã sai vặt, một đứa là thiếu gia."
"Dĩ nhiên, Chiêu chất nhi nhất định là vị thiếu gia kia!"
Triệu Đao cười ha hả, rồi quay sang bà Đỗ tiếp tục khuyên:
Triệu Đao lập tức không đồng tình.
"Sao lại không vội? Ta nhớ nó sinh vào tháng Bảy, nửa năm nữa là tròn 10 tuổi rồi. Lúc này vào tư thục là vừa đẹp."
"Tuổi này đã biết điều, hiểu chuyện, không còn ham chơi, cũng ngồi yên học được rồi. Nhà dân thường như chúng ta đâu dám mong con cái có tiền đồ lớn. Thi cử làm quan gì đó, chúng ta chẳng dám nghĩ."
"Chúng ta chỉ mong thực tế một chút. Con trẻ biết đọc biết viết, biết tính toán là học phí bỏ ra đã đáng rồi. Nếu có thiên phú, sau này làm được một tiên sinh quản sổ sách thì cũng coi như tổ tiên phù hộ, mồ mả bốc khói xanh."
Triệu Đao cười hỏi: "Thím nói xem, ta nói có đúng không?"
"Đúng, đúng, có lý."
Bà Đỗ miễn cưỡng đáp lấy lệ hai câu.
Triệu Đao nhìn bộ dạng ấy liền biết bà hoàn toàn không có ý định đưa Cố Chiêu đi học. Hắn không khỏi thở dài, rồi lại đưa mắt nhìn Cố Chiêu đứng phía xa.
Đứa trẻ tuy còn nhỏ, nhưng dáng người ngay ngắn, ngũ quan thanh tú, đặc biệt là đôi mắt trong trẻo chính trực, vừa nhìn đã biết không phải tướng mạo của người tầm thường.
Người ta vẫn nói tinh hoa đất trời hội tụ mới sinh ra con người xuất chúng, có lẽ chính là dáng vẻ như vậy. (chung linh dục tú hài tử)
Triệu Đao chép miệng. Trông giống hệt cây tùng non trong núi lúc sáng sớm, ngoan ngoãn, lanh lợi, tràn đầy linh khí.
Đáng tiếc. Thật đáng tiếc.
Phía chân trời dần hiện lên một dải trắng như bụng cá. Ánh mặt trời chậm rãi lan từng chút một trên vùng đất vẫn còn chìm trong bóng tối.
Ánh nắng mùa đông dịu nhẹ rơi lên khuôn mặt Cố Chiêu. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Triệu Đao, nàng siết chặt những sợi khói xám trong tay, rồi ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười theo phép.
Nụ cười ấy lập tức xua tan vẻ lạnh nhạt vốn có trên gương mặt nàng, Triệu Đao càng thấy tiếc nuối hơn.
Chậc.
Một thiếu niên tốt đến thế, lại mang tướng mạo thông minh như vậy. Nếu không được đến tư thục, sau này cũng chỉ thành một kẻ mù chữ. Dù là minh châu, cuối cùng cũng chỉ bị coi như mắt cá mà thôi.
Hắn không nhịn được liếc nhìn Cố Xuân Lai. Ánh mắt Cố thúc đúng là thiển cận.
Cố Xuân Lai ánh mắt thiển cận: "..."
Ông và bà Đỗ đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được nỗi chua xót trong mắt đối phương. Cố Xuân Lai bắt đầu đuổi khách.
"Thôi thôi, mau theo thẩm thẩm ngươi lấy rượu rồi về nhà đi. Thức cả một đêm, ta cũng mệt rồi."
“Vâng!” Vừa nghe đến rượu, mắt Triệu Đao lập tức sáng rỡ. Hắn xoa xoa hai tay, giục bà Đỗ mau dẫn mình vào bếp.
Bà Đỗ liếc Cố Xuân Lai một cái, Cố Xuân Lai xua tay.
"Đi đi. Đêm qua đã hứa cho hắn rồi, lấy cho hắn hai ống."
Trong lòng bà Đỗ lập tức mắng thầm. Đúng là đồ phá của! Tiền cứ như rắc từ trên trời xuống, hai ống rượu tre đâu có rẻ chứ.
Trong bụng bà hung hăng mắng Cố Xuân Lai mấy câu, nhưng ngoài mặt vẫn không hề lộ vẻ keo kiệt, trái lại còn tươi cười niềm nở tiếp đón Triệu Đao.
"Đi, đi theo ta. Mùa đông thế này vẫn nên uống chút rượu cho ấm người. Lúc trực đêm cũng đỡ lạnh."
Triệu Đao cười hớn hở phụ họa:
"Đúng đúng. Thím không biết đâu, đêm qua lạnh lắm. Từ ngày ta đi gõ mõ cầm canh đến giờ, chưa từng gặp đêm nào lạnh như thế."
Vừa nói, hắn vừa khoa trương ôm chặt hai cánh tay, ngay tại chỗ diễn cho bà Đỗ xem thế nào gọi là "quỷ chết cóng".
Dù trong lòng còn đau vì phải cho đi hai ống rượu, nhìn thấy bộ dạng đó, bà Đỗ vẫn không nhịn được bật cười thành tiếng.
Sợ bà không tin, Triệu Đao lại nhấn mạnh:
"Thật đấy! Nếu không phải Cố thúc nhét chiếc đèn lồng vào tay ta rồi còn cho ta uống mấy ngụm rượu, chưa biết chừng ta đã bị đông cứng thành một cục rồi."
"Đêm qua thật sự lạnh đến tà môn!"
Bà Đỗ chẳng mấy để tâm, chỉ cười đáp:
"Được rồi, được rồi. Lát về cứ uống hai chén cho đã. Người trẻ như ngươi, uống rượu xong ngủ một giấc, tối nay lại sinh long hoạt hổ thôi."
Triệu Đao ho khan hai tiếng, mặt không đổi sắc.
"Khụ khụ... thế thì đúng thật."
Bà Đỗ dẫn Triệu Đao đi về phía nhà bếp. Lúc đi ngang qua Cố Chiêu, bà khẽ vỗ vai nàng, nét mặt cũng dịu dàng hơn vài phần.
"Sao lại đứng ngẩn ra thế?"
Cố Chiêu lắc đầu.
"Không có gì đâu, nãi nãi cứ bận trước đi."
Ánh mắt nàng dừng trên người Triệu Đao, chăm chú quan sát hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
