Chiêu Nhi nhà bà còn nhỏ như vậy.
Từ bé đã sống những ngày tháng không cha suốt mười năm, còn chưa từng được hưởng một ngày bình yên vui vẻ, vậy mà sinh mệnh lại suýt phải kết thúc.
Bà thật sự rất hận! Bà đã già rồi, chẳng sợ chết. Nhưng Chiêu Nhi của bà... Chiêu Nhi của bà vẫn còn là một đứa trẻ mà.
May mắn thay, cuối cùng ông trời vẫn nghe thấy lời cầu nguyện của bà, giữ lại được mạng sống cho Chiêu Nhi, cũng để lại cho hai ông bà chút hy vọng để tiếp tục sống.
Nghĩ đến lần thập tử nhất sinh ấy, trong lòng bà vẫn không khỏi chua xót.
Lại liếc nhìn Cố Chiêu đang ngồi ngẩn người trên chiếc ghế đẩu trước cổng, bà lão đậy nắp nồi lớn lại, bước ra khỏi bếp, đến bên cạnh nàng rồi dịu giọng hỏi:
"Chiêu Nhi, sao lại ngồi đây? Lại đây nào. Bên ngoài gió lớn lắm, vào bếp với nãi nãi đi, trong đó ấm hơn."
"Một lát nữa bà hấp cho cháu bát trứng. Bà nói cho cháu biết, đó là món bổ lắm nhé. Buổi sáng ăn một bát trứng hấp thì cả ngày đều có sức."
Vừa nói, bà vừa kéo Cố Chiêu đứng dậy. Cố Chiêu ngẩng đầu.
"Nãi nãi, cháu đang đợi ông."
Nói rồi, nàng nhấc chiếc đèn lồng trong tay lên, ra hiệu để bà nhìn về phía mái hiên, sau đó mới tiếp lời:
"Đèn lồng lớn ngoài cửa bị gió thổi rách rồi. Ban đêm tối thế này, nếu ông về sẽ khó nhìn thấy đường."
Bà lão nhìn theo ánh mắt của Cố Chiêu, lúc này mới phát hiện chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên đã bị gió xé rách một lỗ lớn. Bà lập tức xót của đến đau lòng.
"Ôi trời ơi! Sao lại rách to thế này! Cả một cái lỗ lớn!"
Đối với một gia đình nghèo như họ, dù chỉ là một sợi chỉ hay một mẩu giấy cũng đều đáng quý. Bà lão nhìn thêm vài lần rồi vội vàng dời mắt đi, không nỡ nhìn nữa. Đau lòng chết mất thôi.
Cố Chiêu vội lên tiếng an ủi:
"Nãi nãi đừng sốt ruột. Chờ sáng mai cháu sang chỗ chú Lý mua hai tờ giấy, rồi nấu chút hồ, dán lại, sửa một chút là chiếc đèn lại dùng tiếp được."
Chú Lý mà Cố Chiêu nhắc đến trước đây vốn là một người bán hàng rong. Sau nhiều năm chăm chỉ làm ăn, nay đã mở được một tiệm tạp hóa, ở phố Trường Ninh cũng được xem là người có tiếng.
Tuy Cố Chiêu mới tỉnh lại hơn một tháng, lại còn phải nằm trên giường dưỡng bệnh suốt một thời gian, nhưng nhờ có ký ức của nguyên chủ, cộng thêm bản thân để tâm tìm hiểu, nên những chuyện cần biết nàng đều đã biết cả.
Ví dụ như tiệm tạp hóa của chú Lý, bà nội trước nay rất ít khi lui tới.
Nghe nói, đáng lẽ nàng còn có một đại cô. Đó là chị gái của cha nàng, lớn hơn người cha đã mất của nàng 5 tuổi.
Khi còn trẻ, đại cô vô cùng xinh đẹp. Thế nhưng không hiểu vì sao, có một ngày lại bỏ nhà đi theo một người bán hàng rong. Đi là đi suốt 15 năm, chẳng hề có tin tức.
Sống hay chết, người Cố gia hoàn toàn không biết.
Thân thể này của Cố Chiêu vừa mới tròn 10 tuổi, chưa từng gặp vị đại cô ấy, chỉ nghe các bậc trưởng bối nhắc đến đôi ba lần. Cũng chính vì chuyện đó mà bà nội vốn chẳng có thiện cảm với những người bán hàng rong.
Đặc biệt hai năm gần đây, tuổi càng cao, tính tình bà càng trở nên cổ quái. Ngay cả chú Lý hàng xóm, chỉ vì xuất thân là người bán hàng rong, bà cũng chẳng thích qua lại. Bình thường đều là Cố Chiêu thay bà chạy vặt.
Nghe Cố Chiêu nói vậy, bà bất đắc dĩ thở dài.
"Thôi vậy, chỉ còn cách đó."
"Chiêu à, lát nữa sang phòng bà, bà lấy cho ít tiền đồng. Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, chúng ta ăn ngon một bữa. Chỗ thịt năm ngoái vẫn còn dư một ít, cháu sang tiệm tạp hóa mua ít tương về, tối bà làm canh thịt viên cho cháu."
"Vâng ạ!"
"Mượn thang làm gì? Chờ ông cháu về, cháu kê cho ông cái ghế đẩu, để ông đứng lên là lấy xuống được ngay."
Cố Chiêu lặng im. Ông nàng tuy gầy, nhưng quả thật rất cao.
Nhắc đến Cố lão gia tử, bà Đỗ ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi lẩm bẩm thêm vài câu:
"Hôm nay lạ thật, giờ này mà trời vẫn tối om. Ngày thường đáng lẽ đã sáng rồi."
"Ông cháu cũng thật là, giờ này còn chưa về nhà."
"Có lẽ ông có việc nên bị giữ lại." Cố Chiêu mỉm cười, lên tiếng nói đỡ cho ông nội.
Trước cổng sân gió thổi rất mạnh. Bà Đỗ nhận lấy chiếc đèn thỏ trong tay Cố Chiêu, tiện tay treo lên cạnh cửa, rồi dắt tay nàng đi vào trong. Nghe vậy, bà vừa đi vừa lẩm bẩm:
"Ông già đó thì có việc gì chứ? Khéo lại sang chỗ chú Triệu của cháu uống rượu rồi cũng nên."
Cố Chiêu biết chú Triệu. Ông ấy tên là Triệu Đao, làm cùng ca trực với ông nội nàng.
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Đúng lúc Cố Chiêu và bà Đỗ đang đi về phía bếp, ngoài cổng sân chợt vang lên tiếng động.
Hai bà cháu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người vừa được nhắc tới là Cố Xuân Lai đang chắp tay sau lưng thong thả bước vào sân. Đi cùng ông còn có Triệu Đao.
"Gia gia."
Cố Chiêu bước nhanh tới, đón lấy chiếc đèn lồng trong tay Cố Xuân Lai.
Ba đời tổ tiên nhà họ Cố đều làm nghề phu canh. Chiếc đèn lồng trong tay Cố Xuân Lai cũng đã được truyền lại qua rất nhiều năm.
Cố Chiêu cẩn thận cầm lấy cán đèn. Có lẽ vì niên đại quá lâu, chiếc cán gỗ mun đã được mài nhẵn bóng, cầm trong tay mịn màng, vuốt nhẹ còn như lưu lại chút hơi ấm.
Khung đèn được làm bằng gỗ mảnh. Khác với những chiếc đèn giấy trong nhà, đây là một chiếc đèn cung đình sáu mặt dán lụa.
Ánh nến màu cam xuyên qua lớp lụa mỏng, soi rõ cả khoảng sân đất dưới chân.
Ngay dưới cán đèn có treo một chiếc chiêng đồng nhỏ màu đen sẫm, được buộc bằng sợi dây đỏ. Nếu không để ý thì rất khó phát hiện.
Cố Xuân Lai rút chiếc tẩu thuốc bên hông ra, vừa nhét thuốc sợi vào bầu tẩu vừa dặn Cố Chiêu:
"Chiêu Nhi, chuẩn bị ít nước ấm lau cái đèn này đi. Chẳng biết hôm nay bị làm sao, khói nến nhiều quá, đến cả lớp lụa trên đèn cũng bị hun đen rồi."
Ông liếc bà Đỗ một cái, chỉ dám hờn trách lấy lệ:
"Chắc chắn là nãi nãi cháu ham rẻ, lần này lại mua phải loại nến kém chất lượng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
