Đêm đông Thái Hòa năm thứ 33.
Thành Tĩnh Châu, trấn Ngọc Khê, phố Trường Ninh.
Gió lạnh gào thét, ngang ngược càn quét thị trấn nhỏ hẻo lánh thuộc vương triều Đại Hưng. Màn đêm đặc quánh như mực, phủ kín khắp nơi.
Cả con phố Trường Ninh chìm trong tĩnh lặng và tối tăm. Chỉ ở cuối phố phía tây, trước một căn nhà cũ kỹ, sân nhỏ xập xệ vẫn còn treo lơ lửng một chiếc đèn lồng.
Gió lạnh không biết mệt mỏi quất vào chiếc đèn, thổi lớp giấy bên ngoài phát ra từng tràng âm thanh xào xạc.
"Vù vù... vù vù..."
Lại một cơn gió nữa ập tới. Lớp giấy đã cũ cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, chỉ nghe một tiếng "bụp", giấy rách toạc, ngọn nến bên trong lập tức tắt ngấm.
“Két...” Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở.
Cố Chiêu chống tay lên khung cửa, từ phía sau ló đầu nhìn ra ngoài. Nghe tiếng giấy rách xào xạc trong gió, nàng ngẩng đầu nhìn chiếc đèn lồng đã hỏng, rồi đưa mắt về phía con phố Trường Ninh tối đen như mực.
Một lúc sau, Cố Chiêu mím môi, xoay người trở vào nhà.
Đến khi bước ra lần nữa, trong tay nàng đã cầm một chiếc đèn cung đình mới tinh. Chiếc đèn được làm theo hình con thỏ. Bộ lông trắng, đôi tai dài, bốn chân ngắn ngủn, đôi mắt được chấm chu sa đỏ thắm vô cùng tinh xảo.
Ánh nến màu cam hắt ra từ chiếc bụng tròn mũm mĩm của chú thỏ, khiến cả chiếc đèn trông vừa đáng yêu vừa đậm chất trẻ thơ.
Cố Chiêu đặt chiếc đèn thỏ xuống đất, rồi kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống.
Gió lạnh thổi khiến nàng khẽ run lên. Cố Chiêu bất giác rụt tay chân sâu hơn vào chiếc áo choàng dày, đôi mắt trong veo lặng lẽ nhìn chăm chú chiếc đèn thỏ, vẻ mặt có phần thất thần.
Quả nhiên người ta nói thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chẳng sai chút nào. Bất tri bất giác, từ khi tỉnh lại trong thân thể này, đã hơn một tháng trôi qua.
Ký ức kiếp trước tựa như bị ngăn cách sau một màn nước mỏng, mơ hồ đến mức không nhìn rõ, cũng chẳng thể nhớ nổi.
Trong ký ức cuối cùng, nàng chỉ nhớ mình mơ màng, vô định lang thang. Mở mắt nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu xám xịt ảm đạm. Không có ánh sáng, cũng không có màu sắc.
Trong khoảnh khắc đó, nàng dường như nhìn thấy hoa nở, nghe thấy tiếng băng tan nứt vỡ. Lần theo âm thanh phát ra từ tận đáy lòng, nàng quay đầu lại, muốn đến xem.
Là ai? Là ai đang khóc? Khóc đau đớn đến vậy, oán hận đến vậy... mà cũng bất lực đến vậy.
Hiếm khi trong lòng nàng nảy sinh sự tò mò, chỉ một ý niệm khẽ động như thế. Đến khi mở mắt lần nữa, nàng đã trở thành Cố Chiêu của Cố gia ở trấn Ngọc Khê.
...
Gió lạnh mùa đông vẫn không ngừng thổi.
Cố Chiêu cúi đầu nhìn chiếc đèn thỏ đặt ngay trước mặt. Xác nhận lớp giấy bên ngoài vẫn che chắn cẩn thận ngọn nến ở giữa, nàng mới yên tâm thu hồi ánh mắt.
Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu.
Ở trấn Ngọc Khê có phong tục trẻ con xách đèn đi dạo đêm. Chiếc đèn thỏ này chính là người Cố gia chuẩn bị riêng cho nàng. Nghĩ đến đó, Cố Chiêu không khỏi đưa tay vuốt ve đôi tai dài của chiếc đèn, động tác đầy trân quý.
...
Trong gian bếp, bà lão Đỗ thị lại bỏ thêm một thanh củi vào bếp lò, tiện tay phủi lớp tro đen trên tay rồi mới đứng dậy. Qua ô cửa sổ, bà nhìn thấy Cố Chiêu đang ngồi trên chiếc ghế đẩu trước cổng sân, ngẩn người nhìn chiếc đèn.
Trong mắt bà thoáng hiện vẻ xót xa, khẽ thở dài một tiếng.
Chiêu Nhi nhà bà đúng là một đứa trẻ số khổ. Cha mất từ sớm, đến ngay tháng trước, người mẹ duy nhất nương tựa lẫn nhau cũng đã tái giá. Con bé từ nhỏ đã ít nói, có chuyện gì cũng chỉ thích giữ trong lòng.
Có lẽ vì chuyện mẹ tái giá mà trong lòng quá đau khổ. Đêm hôm đó, nó bỗng lên cơn sốt dữ dội, cả người nóng hầm hập, mê man gọi cha rồi lại gọi mẹ.
Hai ông bà vội vàng mời đại phu đến khám. Đại phu nói con bé vì suy nghĩ quá nhiều, u uất tổn thương tâm tỳ. Nếu đêm đó không vượt qua được thì e rằng sẽ không còn nữa.
Người ta vẫn nói bệnh đến như núi đổ, bệnh lui như kéo tơ, quả thật chẳng sai.
Cơn bệnh hiểm nghèo ấy kéo đến dữ dội vô cùng. Nói câu xui xẻo, lúc ấy nhìn đứa bé nhỏ xíu nằm trên giường, cả bà và ông lão đều đã chẳng còn ôm hy vọng.
Cả đời bà lão này đã quen chịu khổ. Con trai mất sớm, con gái thì chẳng nói chẳng rằng bỏ nhà theo người ta, đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Giờ ngay cả con dâu cũng tái giá. Đến cả chút huyết mạch cuối cùng, ngó chừng cũng sắp giữ không nổi. Khoảnh khắc ấy, trái tim bà thật đau, mà cũng thật hận.
Ông trời... sao lại bất công đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
