Nháo đến nửa đêm, vì để tránh lại cọ súng ra lửa nháo chưa xong, Tạ Tinh Lan thẳng thắn từ chối đề nghị tắm chung, nắm quần ngủ lên, run chân trốn vào nhà vệ sinh.
Mở vòi nước nóng ra, chẳng mấy chốc trong nhà vệ sinh đã bốc lên hơi nước mờ mịt.
Tạ Tinh Lan lau lau gương, người ở bên trong lộ ra một đôi mắt rõ ràng.
Hai mắt vẫn ẩm ướt, lông mi vừa cong vừa dài, đuôi mắt mang một chút đỏ quyến rũ, phong tình vạn chủng.
Tạ Tinh Lan cắn răng nghiến lợi thấp giọng đệt một câu. Thật sự là quá mất mặt.
Nói thế nào cậu cũng là người đã sống hai đời, thế mà bị tiểu tử vắt mũi chưa sạch làm cho thành thế này...
Vậy sau này có kinh nghiệm rồi còn chịu nổi không??
Cậu vội vàng tắm rửa một chút, áo ngủ bị bẩn, cậu lười giặt, dứt khoát cởi ra ném đi, khoác áo tắm đi ra ngoài.
"Nhìn gì vậy, nhanh đi tắm, " Tạ Tinh Lan hạ thấp giọng, lẩm bẩm câu: "Cũng không chê bẩn."
Giang Qua dường như nở nụ cười, đi tới ôm hờ Tạ Tinh Lan một cái, bởi vì Tạ Tinh Lan đã tắm, hắn không nỡ hôn, tiến đến bên cổ Tạ Tinh Lan ngửi một cái, thấp giọng nói: "Thơm."
Tạ Tinh Lan giơ tay vén tóc hắn, nói: "Đây là mùi sữa tắm, anh tắm anh cũng thế này."
Giang Qua đi tắm, Tạ Tinh Lan nhào lên giường xem điện thoại, vẫn chưa tắt máy, cậu tiện tay cầm điện thoại của Giang Qua muốn đánh trận game.
"Tiểu Giang! Em chơi điện thoại của anh một lúc!"
Cậu gọi một tiếng, sau khi nghe được đáp lại thì mở khóa màn hình.
Mật khẩu khóa màn hình của Giang Qua là sinh nhật của Tạ Tinh Lan, hình nền là tấm ảnh không biết chụp lén khi nào.
Trên tấm ảnh Tạ Tinh Lan vẫn mặc đồng phục, gục xuống bàn ngủ, chỉ có thể nhìn thấy bên mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


