Tạ Tinh Lan đang nghiêm túc suy nghĩ tính thật giả của câu nói này của Giang Qua, cửa phòng vang lên một tiếng cạch, Hứa Đỉnh ăn cơm tối xong trở về.
Giang Qua nhìn thấy trong màn hình xuất hiện bóng dáng của một người khác, ánh mắt hơi hơi trầm xuống, nói: "Em ở cùng phòng với ai?"
Tạ Tinh Lan quay đầu liếc nhìn: "Lớp khác."
Hứa Đỉnh vô thức liếc nhìn về phía Tạ Tinh Lan, cách hơi xa, hắn cũng không thấy rõ người trong màn hình điện thoại là ai. Nhưng một cái liếc này hắn đã chú ý đến góc áo vén lên của Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan vừa khoe khoang hình dáng cơ bụng mơ hồ không dễ gì tập ra được với Giang Qua.
Cậu có thể chất phơi nắng không đen, sau mùa hè dưỡng chút là trắng lại, đoạn eo lộ trong không khí rất mảnh, lại không gầy yếu, tổ chức vân da bao phủ lên xương thịt, hình thành một đường cong lên xuống nào đó rất có sức hấp dẫn.
Hứa Đỉnh vô thức rời mắt, lại ma xui quỷ khiến liếc mấy lần.
Tạ Tinh Lan coi Hứa Đỉnh như không khí, không chú ý tới, nhưng Giang Qua lại không bỏ qua vẻ mặt vi diệu của Hứa Đỉnh, sắc mặt hắn không thay đổi, ánh sáng trong mắt lại âm u xuống.
Giang Qua: "Mặc quần áo tử tế."
Tắm rửa xong, Tạ Tinh Lan nằm dài trên giường xem điện thoại, một lát sau, Hứa Đỉnh đột nhiên tìm chuyện nói: "Tạ Tinh Lan."
Tạ Tinh Lan: "Cái gì?"
Hứa Đỉnh im lặng một lát, hơi khô khan nói: "Xin lỗi chuyện lúc trước, thật ra cũng chỉ là chuyện to như cái rắm, là tính tình tôi nóng nảy, không trách cậu."
Lúc này Tạ Tinh Lan mới giương mắt nhìn hắn, bộ dáng hoàn toàn không biết hắn.
Có lẽ Hứa Đỉnh cũng cảm thấy được thái độ trước đây của mình, trở nên có phần cứng ngắc ho khan một tiếng: "Dù sao, cậu đừng để trong lòng."
Tạ Tinh Lan nghĩ thầm cái tên này lại vô cớ sinh sự gì đây, không để ý đến hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


