Thứ hai sau khi kết thúc kiểm tra thể lực tại chỗ, Tạ Tinh Lan ngủ nướng hơn nửa tiếng, mới mặc quần áo tử tế, cắn miếng bánh mì chậm rì rì đi đến tòa nhà dạy học.
Vào phòng học, đã thấy Giang Qua ngồi trên bục giảng trông đọc bài buổi sáng, dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ không có biểu cảm gì, Tạ Tinh Lan lén lút lẻn vào từ cửa sau, hắn giống như có cảm ứng tâm điện gì đó ngước mắt nhìn cậu một cái.
Tạ Tinh Lan không hề có cảm giác hổ thẹn khi đến muộn đọc bài buổi sáng, còn thừa dịp không ai chú ý, cười hì hì hôn gió với Giang Qua. Đường hoàng dâng lên nhan sắc cho lớp trưởng đại nhân nắm giữ đại quyền ghi tên.
Âm thanh đọc chậm của Giang Qua dừng lại một chút gần như không thể phát hiện, khóe môi khẽ mím, không biết là muốn nói gì hay muốn cười, cuối cùng làm như không nhìn thấy cậu, tiếp tục rũ mắt đọc sách. Đương nhiên cũng không ghi tên Tạ Tinh Lan vào vở đến muộn.
Tạ Tinh Lan đặt mông ngồi xuống ghế, Lý Tiểu Bân dựng thẳng sách che mặt, người dựa ra sau nói chuyện với cậu: "Anh em, hôm qua kiểm tra thể lực sao rồi?"
Lý Tiểu Bân thở dài, nói: "Sớm biết nó cũng bị rút trúng tao đã không cho mày đi thay tao, thật sự muốn đánh mày chắc chắn mày không đánh lại nó."
Tạ Tinh Lan: "Ai nói?"
Rõ ràng là cậu nhấn Hứa Đỉnh tay đấm chân đá một trận.
Trường bọn họ thi tháng thi tuần không thiếu một đợt, tốc độ chấm bài cũng rất nhanh, có đôi khi hôm sau đã có thể đưa ra thành tích.
Lúc chiều, quả nhiên bài thi đã được chấm xong rồi, nhìn thấy giáo viên toán cầm một xấp bài thi đi vào lớp, tim của các bạn học bên dưới cũng như bị nâng lên.
Cô giáo môn toán không lớn tuổi lắm, nhưng xụ mặt suốt, thần tình nghiêm túc lại hà khắc. Có lẽ là mới làm giáo viên không lâu, muốn lập uy tín, cho nên mỗi lần công bố thành tích đều phân bài thi theo xếp hạng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


