Nhưng Vương Ái Hồng không nghĩ đơn giản vậy.
Chiếc áo mà Sơn Trà không xem là giá trị gì, trong mắt cô ấy lại là một món hàng hiếm. Tuy là may tay nhưng đường may của Sơn Trà rất khéo léo.
Nếu để chiếc áo này lên quầy trong cửa hàng bách hóa, chắc chắn giá phải tầm tám, chín đồng. Vậy mà Sơn Trà lại hào phóng muốn tặng không cho cô!
Lần đầu tiên nói chuyện với Sơn Trà, không ngờ cô lại là người hào sảng như vậy. Cảm thấy Sơn Trà không giống với lời đồn, Vương Ái Hồng vội vàng lắc đầu.
“Không được, mình không thể nhận không của cậu như vậy. Nhưng tay nghề của cậu giỏi quá, mình rất thích. Thế này đi, để mình thử trước, nếu mặc vừa, mình sẽ trả cậu tiền.”
Không đợi Sơn Trà từ chối, Vương Ái Hồng đã cầm ngay chiếc áo vào phòng bà Lưu để thử. Khi bước ra, cô ấy thích mê, ánh mắt lấp lánh, ngại ngùng mím môi hỏi: “Thế nào, hợp không?”
Quả thật thân hình của Vương Ái Hồng và Sơn Trà khá giống nhau, nên Sơn Trà mặc vừa thì Vương Ái Hồng cũng vừa. Mặc dù bên ngoài không nhìn thấy gì, nhưng cô ấy vẫn cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng.
Sơn Trà cười ngọt ngào, khen ngợi: “Quá hợp, cậu mặc còn hợp hơn mình nữa.”
Lời khen này khiến Vương Ái Hồng vui sướng, cô ấy cứ nghĩ chiếc áo này Sơn Trà may riêng cho mình, giờ lại mặc nó, sợ rằng Sơn Trà sẽ không vui, nên vội vàng cầm tay cô: “Cậu đã mất công như vậy, mình không thể nhận không của cậu được. Hay là mình trả cậu năm tệ nhé?”
Vương Ái Hồng vui mừng khôn xiết, thoáng ngẩn người rồi nhanh chóng ôm lấy tay Sơn Trà, kêu lên: “Cậu thật tốt!”
Mấy cô gái tuổi này không suy nghĩ phức tạp, thích hay không thích ai đều đơn giản. Đây là lần đầu tiên cô ấy thật sự tiếp xúc với Sơn Trà, phát hiện ra cô chẳng giống như những lời đồn trong làng chút nào. Không chỉ xinh đẹp mà còn khéo tay, hào phóng.
Biết sớm là Sơn Trà tốt bụng như vậy, đáng lẽ cô ấy nên làm bạn với cô từ trước. Quả nhiên là không nên tin vào lời đồn của những bà tám trong làng.
Cô ấy vui vẻ đưa ba tệ cho Sơn Trà, còn ngại ngùng nói: “Sơn Trà, mình có thể nhờ cậu một việc nữa được không?”
Sơn Trà mỉm cười đáp: “Cậu nói đi.”
“Mình muốn có thêm một bộ để thay đổi, cậu có thể làm thêm cho mình hai cái nữa được không?”
Cô ấy thực sự rất thích kiểu dáng này, đã khao khát từ lâu nên mới bạo dạn đề nghị mua từ Sơn Trà.
Sơn Trà chờ đợi đúng câu này: “Không thành vấn đề, chỉ là hiện giờ mình không có vải tốt.”
Vừa nghe vậy, Vương Ái Hồng liền reo lên: “Chuyện đó để mình lo! Ngày kia trên trấn có phiên chợ, nếu cậu rảnh, mình với cậu cùng đi, cậu cần loại vải gì mình sẽ mua. Khi cậu làm xong, mình sẽ trả công đầy đủ.”
Cô ấy hoàn toàn tin tưởng vào tay nghề của Sơn Trà. Giá cả lại rẻ hơn nhiều mà mẫu mã còn đẹp hơn đồ ở cửa hàng bách hóa, cô chẳng có gì phải lo lắng cả.
Cô còn nghĩ, đợi khi nào Sơn Trà làm xong, sẽ mang khoe với các cô bạn của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)