Bà dặn Tưởng Vệ Quốc rằng những món đồ đó là của hồi môn cho con gái, và bảo ông bằng mọi giá phải giữ lại cho cô. Khi ấy, Tưởng Vệ Quốc thật sự yêu bà nên đã hứa và thề thốt sẽ không động vào món đồ đó, còn thề rằng sẽ nuôi dạy con gái họ thành người.
Những món đồ khác không quan trọng, nhưng thứ duy nhất mà Sơn Trà thực sự quan tâm là một chiếc mặt ngọc, gia bảo mà bà ngoại cô đã mang bên mình qua nhiều thế hệ. Triệu Xuân Hoa không biết giá trị của nó, suýt chút nữa đã bán rẻ, nhưng Tưởng Ngọc Trân thấy mặt ngọc nhỏ nhắn, dễ thương nên đã xin giữ làm của riêng trong nhiều năm. Cuối cùng cô mới biết đó là một món cổ vật giá trị không hề nhỏ.
Trong truyện, chiếc mặt ngọc này còn được nhắc đến rất kỹ. Sơn Trà chỉ đến khi xuyên vào đây mới biết rằng mọi thứ vốn đều thuộc về nguyên chủ.
Nhưng mọi chuyện đã khác. Nguyên chủ không biết gì về số của cải này, nhưng Sơn Trà thì biết rất rõ. Lần này, cô quyết tâm không để nó rơi vào tay Triệu Xuân Hoa và Tưởng Ngọc Trân.
Nghe đến đây, mặt Tưởng Vệ Quốc biến sắc, nhìn Sơn Trà như thể vừa mới nhận ra cô con gái của mình lần đầu tiên.
Ông còn chưa kịp lên tiếng thì Triệu Xuân Hoa đã tức tối phản ứng trước. Bà hiển nhiên biết cô đang nói về thứ gì, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam và dữ tợn: "Mày nói cái gì? Mẹ mày chết lâu rồi, làm gì có của cải nào để lại cho mày chứ!"
Kết hôn với Tưởng Vệ Quốc bao nhiêu năm, bà mới biết được rằng vợ trước của ông đã để lại cho Sơn Trà vài món đồ, và Tưởng Vệ Quốc luôn giấu giếm chuyện đó, không cho bà biết. Đúng là loại hồ ly tinh, chết đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn khiến ông ta nhớ mãi.
Bà ta ngày ngày rỉ tai Tưởng Vệ Quốc, cằn nhằn mãi mới khiến ông dần đổi ý. Giờ mà để cô lấy lại được những thứ đó thì thật khó mà nuốt trôi.
Theo lý mà nói, lúc vợ trước của ông chết, Sơn Trà còn là một đứa bé chưa hiểu chuyện. Gần đây, Tưởng Vệ Quốc còn nói rằng ông chưa từng nhắc đến những món đồ đó với cô. Vậy thì làm sao Sơn Trà biết được?
Triệu Xuân Hoa nghĩ mãi không ra, rồi cũng mặc kệ, dù cô biết bằng cách nào thì đó cũng là chuyện đã lâu. Chỉ cần Tưởng Vệ Quốc không nói, bà ta cứ chối phăng là xong. Bà không tin là Sơn Trà có thể làm gì bà được!
Triệu Xuân Hoa đã tính toán kỹ càng, sợ rằng Tưởng Vệ Quốc sẽ nói lỡ, bà liền kéo tay ông, nháy mắt ra hiệu: "Nhà mình nghèo kiết xác, hơi đâu mà nghĩ đến những thứ hão huyền này. Ông, ông nói với nó xem, nhà mình làm gì có thứ đó!"
Tưởng Vệ Quốc vốn đang nhìn Sơn Trà với ánh mắt phức tạp, bị Triệu Xuân Hoa kéo về hiện tại, miệng ông há ra rồi ngậm lại, cuối cùng buông giọng trầm: "Đó là của hồi môn mẹ mày để lại cho mày, đến khi mày kết hôn sẽ giao cho mày."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)