Vất vả lắm mới đẩy được một thùng giấy lớn ra ban công, Quan Hạ vội đi tắm thay đồ, cuối cùng cũng kịp chuẩn bị xong trước khi Bàng Lạc đến đón.
Cầm theo điện thoại và chìa khóa, Quan Hạ cũng chẳng buồn mang túi xách, thong thả đi ra cổng khu nhà. Hôm nay Bàng Lạc không lái chiếc xe thể thao đỏ chói mắt thường ngày, mà là một chiếc SUV màu trắng cô chưa từng thấy.
Vừa ngồi vào ghế phụ, Quan Hạ vừa thắt dây an toàn vừa không nhịn được hỏi: “Cậu đổi xe rồi à?”
Hai ngày nay cô bận không ít việc, xem ra Bàng Lạc cũng không rảnh rỗi gì. Bàng Lạc đánh tay lái, vòng qua chiếc taxi đang đỗ phía trước chờ khách xuống, rồi mới trả lời: “Không phải, của Bàng Tề đấy. Lần trước đến đây ở hai ngày rồi có việc gấp phải bay sang thành phố khác, nên để xe lại cho tớ. Tớ nghĩ tối nay mình gặp cảnh sát hình sự, lái xe của tớ không tiện lắm, nên lấy xe này đi, để không cũng phí.”
Bàng Lạc nhìn thì có vẻ không đáng tin, nhưng thực ra nhiều lúc còn chu đáo hơn cả Quan Hạ. Quan Hạ “ồ” một tiếng, liếc nhìn trang phục hôm nay của Bàng Lạc.
Bình thường cô ấy luôn ăn mặc chỉn chu, sang chảnh, nhìn qua là biết nhà không thiếu tiền, vậy mà hôm nay lại hiếm hoi diện một chiếc váy liền màu nhạt, tay lỡ đến khuỷu, giày cũng là một đôi bệt màu sáng, khiến cả người trở nên dịu dàng hẳn.
Đã quen với phong cách ăn mặc rực rỡ, nổi bật thường ngày của cô ấy, lần này nhìn Bàng Lạc như vậy, Quan Hạ thật sự cảm thấy có chút không quen. Bàng Lạc dĩ nhiên nhận ra điều đó, lúc dừng lại chờ đèn đỏ, cô ấy không kìm được mà cúi đầu nhìn lại mình, “Nhìn lạ lắm à?”
Quan Hạ phải cố gắng lắm mới nói ra được một câu: “Đẹp thì đẹp thật, chỉ là… cảm giác không giống cậu mọi khi.”
“Phải hòa nhập chứ,” Bàng Lạc uể oải giải thích, “Tớ đã tra thử quán mà bọn họ hẹn trên bản đồ rồi, đồ ăn ngon đấy, nhưng nếu tớ ăn mặc như bình thường thì sẽ hơi lạc lõng.”
Quan Hạ hiểu ra, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Bàng Lạc, “Đúng là cậu, chu đáo thật đấy.”
Quán ăn mà Thích Bạch chọn nằm trên một con phố ẩm thực nhỏ đã có chút lịch sử. Bàng Lạc đã tìm hiểu trước, biết chỗ đó diện tích không lớn nhưng lại cực kỳ đông người, nên cô ấy cố ý đỗ xe ở một bãi cách đó hai con phố, hai người phải đi bộ một đoạn mới tới nơi. “Chính là ở đây rồi,” Bàng Lạc vừa nhìn vào trong ngõ vừa chắc chắn nói, “Đúng là con phố này, đi vào thêm hơn trăm mét nữa là tới, đi thôi.”
Ra ngoài cùng Bàng Lạc, Quan Hạ gần như chẳng cần phải suy nghĩ gì, chỉ thuận miệng đáp một tiếng rồi lững thững đi theo sau cô ấy. Vừa đi được mấy bước, đã nghe Bàng Lạc có chút đắc ý nói: “Quả nhiên bị tớ đoán trúng rồi, cậu nhìn xem kia là ai?”
Quan Hạ nhìn theo ánh mắt của Bàng Lạc, rất dễ dàng nhận ra một bóng dáng nổi bật giữa đám đông. Người đó rất cao, mặc quần jeans đơn giản với áo sơ mi trắng, tóc không tạo kiểu gì, chỉ tùy ý xõa rối, nhưng nhờ gương mặt xuất chúng mà đứng giữa phố xá đông đúc vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà. So với anh ấy, Thích Bạch rõ ràng đã chăm chút cho bản thân hơn, kiểu tóc gọn gàng sạch sẽ càng tôn lên đường nét khuôn mặt, trông vừa mạnh mẽ vừa sáng sủa.
Anh ấy mặc một chiếc áo thun ngắn tay hơi ôm, để lộ cánh tay rắn chắc và những đường cơ ngực, cơ bụng chỉ lờ mờ hiện lên, phía dưới là quần âu rộng rãi, chân đi đôi giày thể thao trông như mới mua, tất cả ưu điểm đều được phô bày triệt để.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)