Báo lại cho Thích Bạch biết câu trả lời của Bàng Lạc, Quan Hạ cũng chẳng còn tâm trạng suy nghĩ gì nữa. Dù sao vừa vô tình giúp cảnh sát phá được một vụ án, hào quang tồn tại thấp cảm cũng đã nạp đầy 100%, lại còn thiết lập được quan hệ với cảnh sát hình sự, cũng không đến nỗi quá lo lắng, cứ đi từng bước rồi tính tiếp. Dù có nghĩ nhiều thì cô cũng chỉ là một người bình thường, vì mạng sống của mình, cô không muốn cũng chẳng dám chủ động dính vào nguy hiểm.
Hai ngày tiếp theo, Quan Hạ bận tối mắt tối mũi. Đầu tiên là đến căn hộ mới xem thử tình trạng thông gió, cẩn thận ngửi từng góc một, xác định không còn mùi gì rõ rệt, rồi thay luôn mấy chậu cây xanh đã chết khô vì bỏ bê, lúc này cô mới hài lòng quay về căn hộ thuê hiện tại.
Liên hệ với chủ nhà đến kiểm tra tình trạng nhà, hẹn ngày chuyển đi và thỏa thuận số tiền trả lại, Quan Hạ bắt đầu vui vẻ thu dọn đồ đạc cá nhân. Mấy năm thuê nhà, đồ đạc lặt vặt mua thêm cũng đã được chủ nhà quy đổi thành tiền, khỏi phải chuyển đi, còn lại toàn là những thứ vụn vặt, nhưng dọn dẹp thì đúng là phiền phức. Chỉ riêng sách đã có mấy trăm cuốn, chưa kể đủ loại bản vẽ linh tinh cô vẽ lúc hứng lên, đến tận ngày hẹn ăn với Thích Bạch, Quan Hạ mới dọn được một nửa.
Vất vả lắm mới đẩy được một thùng giấy lớn ra ban công, Quan Hạ vội đi tắm thay đồ, cuối cùng cũng kịp chuẩn bị xong trước khi Bàng Lạc đến đón.
Cầm theo điện thoại và chìa khóa, Quan Hạ cũng chẳng buồn mang túi xách, thong thả đi ra cổng khu nhà. Hôm nay Bàng Lạc không lái chiếc xe thể thao đỏ chói mắt thường ngày, mà là một chiếc SUV màu trắng cô chưa từng thấy.
Vừa ngồi vào ghế phụ, Quan Hạ vừa thắt dây an toàn vừa không nhịn được hỏi: “Cậu đổi xe rồi à?”
Hai ngày nay cô bận không ít việc, xem ra Bàng Lạc cũng không rảnh rỗi gì. Bàng Lạc đánh tay lái, vòng qua chiếc taxi đang đỗ phía trước chờ khách xuống, rồi mới trả lời: “Không phải, của Bàng Tề đấy. Lần trước đến đây ở hai ngày rồi có việc gấp phải bay sang thành phố khác, nên để xe lại cho tớ. Tớ nghĩ tối nay mình gặp cảnh sát hình sự, lái xe của tớ không tiện lắm, nên lấy xe này đi, để không cũng phí.”
Bàng Lạc nhìn thì có vẻ không đáng tin, nhưng thực ra nhiều lúc còn chu đáo hơn cả Quan Hạ. Quan Hạ “ồ” một tiếng, liếc nhìn trang phục hôm nay của Bàng Lạc.
Bình thường cô ấy luôn ăn mặc chỉn chu, sang chảnh, nhìn qua là biết nhà không thiếu tiền, vậy mà hôm nay lại hiếm hoi diện một chiếc váy liền màu nhạt, tay lỡ đến khuỷu, giày cũng là một đôi bệt màu sáng, khiến cả người trở nên dịu dàng hẳn.
Đã quen với phong cách ăn mặc rực rỡ, nổi bật thường ngày của cô ấy, lần này nhìn Bàng Lạc như vậy, Quan Hạ thật sự cảm thấy có chút không quen. Bàng Lạc dĩ nhiên nhận ra điều đó, lúc dừng lại chờ đèn đỏ, cô ấy không kìm được mà cúi đầu nhìn lại mình, “Nhìn lạ lắm à?”
Quan Hạ phải cố gắng lắm mới nói ra được một câu: “Đẹp thì đẹp thật, chỉ là… cảm giác không giống cậu mọi khi.”
“Phải hòa nhập chứ,” Bàng Lạc uể oải giải thích, “Tớ đã tra thử quán mà bọn họ hẹn trên bản đồ rồi, đồ ăn ngon đấy, nhưng nếu tớ ăn mặc như bình thường thì sẽ hơi lạc lõng.”
Quan Hạ hiểu ra, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Bàng Lạc, “Đúng là cậu, chu đáo thật đấy.”
Quán ăn mà Thích Bạch chọn nằm trên một con phố ẩm thực nhỏ đã có chút lịch sử. Bàng Lạc đã tìm hiểu trước, biết chỗ đó diện tích không lớn nhưng lại cực kỳ đông người, nên cô ấy cố ý đỗ xe ở một bãi cách đó hai con phố, hai người phải đi bộ một đoạn mới tới nơi. “Chính là ở đây rồi,” Bàng Lạc vừa nhìn vào trong ngõ vừa chắc chắn nói, “Đúng là con phố này, đi vào thêm hơn trăm mét nữa là tới, đi thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

