Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhờ Hệ Thống Mật Báo Tôi Làm Công Dân Nhiệt Huyết Truyện Trinh Thám Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Thật lòng mà nói, trong mắt Quan Hạ, Thích Bạch rất điển trai, lông mày rậm, mắt to, lúc không cười thì trông có phần sắc lạnh, nhưng khi cười lại rạng rỡ, thậm chí còn hơi ngốc nghếch. Như bây giờ, Thích Bạch và người đàn ông bên cạnh cũng đã nhìn thấy hai cô, anh ấy cười tươi, để lộ hàm răng trắng đều, vẫy tay gọi: “Ở đây này.”

Quan Hạ nhìn Thích Bạch, lại liếc sang Bàng Lạc, không nhịn được khẽ thở dài một tiếng. Hai người đi tới, Thích Bạch lập tức đưa tay ra, “Lại gặp nhau rồi, cô Quan, rất cảm ơn cô đã giúp đỡ chúng tôi.”

“Không có gì.” Quan Hạ bắt tay Thích Bạch, vừa buông ra đã thấy ánh mắt anh ấy như sáng lên, nụ cười càng rạng rỡ hơn, quay sang Bàng Lạc nói: “Chào cô, tôi là Thích Bạch, chúng ta từng gặp nhau rồi, không biết cô còn nhớ không?”

Bàng Lạc tuy không có hứng thú với Thích Bạch nhưng vẫn rất lịch sự chào hỏi: “Tôi là Bàng Lạc, bạn của Quan Hạ. Quan Hạ từng kể với tôi, anh là cảnh sát hôm đó, muộn như vậy còn phải đi làm, thật sự cảm ơn các anh.”

Bàng Lạc tỏ vẻ không nhớ rõ về anh ấy, nhưng Thích Bạch cũng không thất vọng, vẫn nhiệt tình nói: “Nên làm thôi, nên làm thôi. Đúng rồi, đây là bạn tôi, cũng là đồng nghiệp của tôi, Hứa Niên.”

So với sự nhiệt tình kiểu “xã giao” của Thích Bạch, Hứa Niên lại trầm lặng hơn nhiều, chỉ hơi mỉm cười, gật đầu với hai người: “Chào hai cô.”

Quan Hạ và Bàng Lạc cũng đáp lại một câu chào. Sau vài câu xã giao, Thích Bạch hỏi: “Ngồi trong nhà hay ngồi ngoài trời?”

Bàng Lạc ước lượng sức ăn của bốn người, chẳng khách sáo gì mà nhanh chóng chọn món, rồi đưa lại thực đơn: “Mọi người xem còn muốn gọi thêm gì không?”

Thích Bạch đưa thực đơn về phía Hứa Niên để anh cũng nhìn thấy, lướt qua một lượt rồi gọi thêm vài món, ngẩng đầu hỏi: “Có uống rượu không?”

Quan Hạ thì không ý kiến gì, đồ nướng mà uống bia thì đúng bài, chỉ là Bàng Lạc lái xe tới. Quan Hạ đang định thay cô ấy từ chối thì đã nghe Bàng Lạc cười tươi: “Được chứ, ăn đồ nướng mà không có bia thì thiếu mất vị, nhưng bọn tôi không uống được nhiều đâu.”

Chọn thêm một chút nữa, Thích Bạch đưa thực đơn lại cho phục vụ. Quan Hạ đảo mắt nhìn quanh, thấy ai nấy cũng vừa ăn vừa uống, trò chuyện rôm rả, lúc này mới hạ giọng hỏi: “Bây giờ có thể nói cho bọn tôi biết không? Chuyện… tại sao người đó lại nhắm vào tôi?”

Dù vụ án đã phá xong, không cần giữ bí mật quá, nhưng Quan Hạ vẫn không dám hỏi quá thẳng. Thích Bạch cũng hạ giọng đáp: “Bởi vì hắn cho rằng cô đã lừa hắn.”

Quan Hạ ngơ ngác: “Lừa hắn?”

Thích Bạch cười nhẹ: “Loại người này luôn có một bộ logic riêng, người bình thường như chúng ta không thể hiểu nổi, mà cũng không cần hiểu.”

Quan Hạ thật sự không hiểu nổi, còn thấy buồn cười: “Tôi chỉ nói với hắn đúng một câu, sao lại thành lừa hắn được?”

Chợt nhớ ra điều gì, Quan Hạ theo bản năng quay sang nhìn Bàng Lạc, Bàng Lạc cũng vừa nghĩ tới, ngạc nhiên tròn mắt: “Không phải chứ? Thật là vì chuyện chân cậu à?” Bàng Lạc thấy mình mở mang tầm mắt, “Nhưng cậu đâu có chống nạng, rõ ràng là gậy leo núi mà, ai cũng biết cậu không phải bị què thật chứ?”

“Hắn còn chẳng bằng ngốc ấy.” Nhắc tới tên hung thủ, Thích Bạch tỏ rõ vẻ chán ghét.

Quan Hạ lấy lại bình tĩnh, nghĩ một lúc rồi vẫn thấy khó hiểu: “Nhưng vẫn có chỗ không hợp lý, tôi gặp hắn ở hành lang hoàn toàn là tình cờ, hôm sau tới nhà Bàng Lạc ở cũng là quyết định bất chợt, chưa kể chuyện đi phòng gym cùng cô ấy, mọi chuyện đều phát sinh ngoài kế hoạch, hắn không thể chuẩn bị trước để theo dõi tôi được. Nói cách khác, gặp hắn ở trung tâm thương mại cũng chỉ là trùng hợp thôi.”

Thích Bạch gật đầu. Quan Hạ bất lực: “Vậy chẳng phải tôi quá xui xẻo rồi sao.”

“Là tên đó quá khó lường,” Bàng Lạc vừa nghịch ly nước vừa nói, “Ai mà ngờ được một kẻ vừa giết hai người hôm trước lại không bỏ trốn ngay trong đêm, mà sáng hôm sau vẫn đi làm bình thường? Làm liền ba ngày, đến khi tiệc mừng cửa hàng kết thúc mới rời đi.”

Quan Hạ không biết nên nói gì, đúng là không hổ danh kẻ gây ra vụ án giết người liên hoàn, tâm lý vững thật. Nhưng ngay sau đó, Quan Hạ lại nảy ra một ý nghĩ. Nếu hệ thống không được kích hoạt, hiệu ứng hào quang “tồn tại thấp” đi kèm cũng không bị dao động về cường độ, thì dù cô có xuất hiện trước mặt hung thủ, có khi cũng không bị hắn chú ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc