Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhờ Hệ Thống Mật Báo Tôi Làm Công Dân Nhiệt Huyết Truyện Trinh Thám Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Bàng Lạc liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, “Nhưng bây giờ trời đã tối rồi.”

Trong đầu Quan Hạ lúc này toàn là chuyện hệ thống, chỉ muốn mau mau tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ, nên dù nghe ra ý của Bàng Lạc, cô vẫn cắm đầu thu dọn, không ngẩng lên. Bàng Lạc bất lực cười một tiếng, “Được rồi, lát nữa tớ đưa cậu về.”

Lần này Quan Hạ không từ chối. Đồ mang theo lúc đến cũng không nhiều, nên thu dọn rất nhanh, chưa đến hai mươi phút, Quan Hạ đã kéo khóa vali lại, nhìn Bàng Lạc với vẻ phấn chấn: “Tớ xong rồi, đi thôi?”

Bàng Lạc đã đứng chờ ở cửa, nghe vậy liền vung vẩy chùm chìa khóa trong tay, nhận lấy vali của Quan Hạ rồi đi trước ra ngoài: “Đi nào.”

Mãi đến khi lái xe đến cổng khu nhà của Quan Hạ, Bàng Lạc mới chợt nhớ ra: “Hình như cậu để quên gậy leo núi ở nhà tớ rồi.”

Mấy ngày nay không dùng đến, Quan Hạ cũng quên khuấy mất, nghe vậy mới nhớ ra, nghĩ một chút rồi nói: “Thôi, cứ để ở nhà cậu đi, dù sao cuối tuần này tụi mình cũng hẹn đi cắm trại, đến lúc đó cậu mang giúp tớ là được.”

“Chuyện nhỏ.” Bàng Lạc đồng ý, xách vali của Quan Hạ tiễn cô vào tận cửa, dặn dò thêm mấy câu rồi mới xuống lầu rời đi.

Lần trước đi du lịch hơn nửa tháng, về nhà mới ở được một đêm đã phải chuyển sang nhà Bàng Lạc, cộng thêm mấy ngày để trống, căn nhà tuy không đến nỗi bẩn nhưng đồ đạc cũng phủ không ít bụi. Quan Hạ đành phải dọn dẹp một lúc, nghĩ thế nào lại thay luôn vỏ ghế sofa, rồi ôm một chiếc gối tựa cuộn mình vào góc sofa bắt đầu suy nghĩ.

Chỉ mới nghĩ được một chút, đầu óc còn chưa kịp sắp xếp lại, thì điện thoại vứt trên bàn trà bỗng reo lên. Là một tin nhắn, Quan Hạ cầm lên xem, bất ngờ phát hiện là của vị cảnh sát hình sự kia.

Thích Bạch: Cô Quan, vụ án đã phá xong, rất cảm ơn hai bức phác họa cô cung cấp, giúp chúng tôi rất nhiều.

Quan Hạ đang lo không biết làm sao để giữ liên lạc với người cảnh sát duy nhất mình quen, thấy vậy liền vội vàng trả lời: Không có gì, tôi rất vui vì có thể giúp được các anh.

Nghĩ đến lời Bàng Lạc nói, bảo vị cảnh sát tên Thích Bạch này rất dễ nói chuyện, Quan Hạ do dự hai giây, cuối cùng không nhịn được mà hỏi tiếp.

Quan Hạ: Xin lỗi anh cảnh sát, vụ án đã phá rồi, tôi có thể hỏi… vì sao hung thủ lại nhắm vào tôi không?

Thích Bạch trả lời gần như ngay lập tức: Nói ra thì dài lắm, thế này đi, mấy ngày nữa chúng tôi được nghỉ, nếu cô có thời gian, chúng ta gặp nhau vừa ăn vừa nói chuyện nhé?

Nếu lúc trước nhận được tin nhắn của Thích Bạch là bất ngờ, thì bây giờ hoàn toàn là niềm vui lớn. Đúng là buồn ngủ có người đưa gối, Bàng Lạc nói chẳng sai, cảnh sát Thích Bạch này không chỉ là người tốt, mà còn là thiên thần nữa. Quan Hạ lập tức đồng ý: Được ạ.

Cô cứ tưởng đến đây là xong, ai ngờ vài giây sau lại có tin nhắn tiếp theo.

Thích Bạch: Đến lúc đó tôi sẽ dẫn theo một người bạn, là đồng nghiệp của tôi, cô cũng có thể dẫn theo một người bạn đến.

Quan Hạ hơi khựng lại, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý. Dù Thích Bạch không biết cô có bao nhiêu bạn, nhưng tối qua – không đúng, là rạng sáng nay khi báo cảnh sát, bên cạnh cô chỉ có một người.

Xem ra sức hút của Bàng Lạc đúng là không gì cản nổi, dù trong tình huống cấp bách, hai người chẳng nói với nhau câu nào, Bàng Lạc còn mặc váy ngủ khoác ngoài một chiếc áo len cũ không ra dáng, Thích Bạch vẫn chú ý đến cô ấy.

Nhớ lại gương mặt của Thích Bạch, Quan Hạ không khỏi thấy hơi thương cảm cho anh ấy, dáng người thì ổn, nhưng ngoại hình so với Bàng Lạc lại quá đỗi bình thường, nghĩ cũng biết, Bàng Lạc chắc chắn không có hứng thú. Nhưng xét đến việc Bàng Lạc rất tò mò về cảnh sát hình sự, Quan Hạ cũng không từ chối ngay mà gọi điện cho Bàng Lạc.

Vừa kết nối, Quan Hạ đi thẳng vào vấn đề: “Cái anh cảnh sát ấy, chính là người tối qua chúng ta báo án, hẹn tớ gặp mặt vừa ăn vừa nói chuyện về vụ án, còn bảo tớ dẫn theo một người bạn, cậu có đi không?”

Bàng Lạc bật cười: “Đi chứ, sao lại không đi, tớ cũng muốn biết vì sao hung thủ lại nhắm vào cậu, hơn nữa biết đâu anh ấy dẫn theo người đồng nghiệp đẹp trai kia, tuy không thể tán tỉnh nhưng ngắm cho vui cũng được mà.”

Quan Hạ bật cười khẩy, cô biết ngay mà, lườm một cái rồi dặn Bàng Lạc khi nào có thời gian cụ thể sẽ báo, sau đó nhanh chóng cúp máy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc