Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 7: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (7)

Cài Đặt

Chương 7: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (7)

Chiếc áo nam ẩm ướt được đặt trên mặt bàn phòng xét nghiệm, đang chờ được kiểm tra.

Đàm Gia và La Tiểu Mẫn ngồi trên băng ghế dài bằng thép không gỉ lạnh lẽo, nhìn Đàm Minh và mọi người trong văn phòng tập trung thảo luận.

Bằng chứng hiện có đã đủ để hướng về La Chí Dũng.

"Sau khi nạn nhân Mễ Tuấn Phương và Lưu Quán Hoa rời đi, La Chí Dũng và Vương Dũng đã đuổi theo để níu kéo nhưng không thành nên hai người lần lượt bỏ về. Vương Dũng đuổi theo không lâu, khoảng ba giờ chiều đã quay về. La Chí Dũng đến khoảng năm giờ chiều mới về, lúc đó rất nhiều người nhìn thấy. Tính cả thời gian đi đường, thời gian La Chí Dũng ở cùng nạn nhân và Lưu Quán Hoa phải lên đến một tiếng đồng hồ."

"Tôi đã hỏi lại hàng xóm và bọn trẻ nhà họ La. Trước đây họ nói La Chí Dũng ở nhà, thực ra chỉ là suy đoán. Vì họ chỉ thấy ông ta về nhà tối hôm trước và sáng hôm sau lại thấy ông ta ở nhà nên cứ đinh ninh là ông ta không hề đi đâu. Nhưng không ai dám chắc đêm đó ông ta có ra ngoài hay không."

"Vậy nên có khả năng ngay chiều hôm đó La Chí Dũng đã đánh ngất Mễ Tuấn Phương và Lưu Quán Hoa, hoặc dùng thủ đoạn nào đó để khống chế họ đợi đến tối mới ra tay. Sau vài tiếng bình tĩnh lại, ông ta thậm chí còn tính toán đến việc giết người mà không để máu dính lên áo khoác nên chỉ mặc áo trong. Sau khi về nhà dù có giặt hay vứt đi cũng chẳng ai phát hiện, vì hàng xóm trí nhớ có tốt đến mấy cũng chỉ nhớ ông ta mặc áo khoác gì thôi."

Tiếc là chiếc áo lại bị con cái trong nhà phát hiện.

Tiểu Trần nghĩ đến hai ông bà cụ trong phòng chờ thẩm vấn, thở dài thườn thượt.

"Cha mẹ Mễ Tuấn Phương nói, Mễ Tuấn Phương và La Chí Dũng quen nhau khi đi làm thuê bên ngoài. La Chí Dũng thấy bà ấy chăm chỉ tháo vát mới cưới về, mục đích chỉ để chăm sóc con cái, lo liệu việc nhà cho ông ta. Bà ấy vẫn luôn làm rất tốt, chuyện ăn uống, ốm đau, học hành của La Tiểu Mẫn đều một tay bà ấy lo liệu."

Thế nên con trai cả của La Chí Dũng không dám nói gì, nhưng La Tiểu Mẫn lại có đủ can đảm muốn giúp đỡ người mẹ kế đáng thương.

"Hơn nữa họ còn nhắc đến chuyện một năm trước, Mễ Tuấn Phương thực sự gặp phải cú sốc lớn, lúc đó đã đòi ly hôn với La Chí Dũng, nhưng ông bà đều khuyên ngăn. Mấy hôm sau La Chí Dũng đưa cho Mễ Tuấn Phương một khoản tiền sinh hoạt phí, để mặc bà ấy chuyển năm vạn tệ về cho hai ông bà, chắc là vì lý do này nên Mễ Tuấn Phương mới thôi không đòi ly hôn nữa. Còn về chuyện quan hệ nam nữ lăng nhăng gì đó, hai ông bà không tin, bảo chắc chắn là giả, Mễ Tuấn Phương không phải loại người đó."

"Nhưng chuyện Mễ Tuấn Phương và Lưu Quán Hoa yêu đương nồng nhiệt là sự thật, họ còn cùng nhau đi thuê phòng khách sạn."

Nữ cảnh sát Ngô Dạng nói: "Có thể là buông xuôi tất cả chăng? Rất nhiều người khi tuyệt vọng với hôn nhân đều sẽ khao khát sự giải cứu từ một người khác, chỉ là chúng ta ít khi gán những câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt kiểu đó lên người phụ nữ trung niên thôi."

Điều đáng buồn là, sự "giải cứu" này chẳng qua cũng chỉ là một cái bẫy khác.

Ngô Dạng lắc đầu nói tiếp: "Mấy tin đồn nhạy cảm về Mễ Tuấn Phương chắc chắn có vấn đề. Tôi sẽ đi hỏi xem rốt cuộc còn ai có quan hệ thực sự với bà ấy không. Nếu không có, chưa biết chừng lại là chiêu trò bẩn thỉu của La Chí Dũng. Đàn ông 'thật thà' thì cái không đáng tin nhất chính là sự thật thà đó."

Trịnh Nham gật đầu, xâu chuỗi lại các manh mối hiện có.

"Chỉ cần chứng minh được trên áo của La Chí Dũng thực sự có máu của Mễ Tuấn Phương thì cơ bản có thể xác định ông ta là hung thủ. Nhưng hiện tại nảy sinh một vấn đề mới: Nếu Lưu Quán Hoa cũng bị giết thì thi thể hắn đang ở đâu?"

Đàm Minh đáp: "Cái đó phải xem khẩu cung của La Chí Dũng thế nào. Chúng ta đã rà soát hiện trường gây án đầu tiên và khu vực vứt xác nhưng không phát hiện thêm thi thể nào khác."

Giờ chỉ còn đợi La Chí Dũng được cấp cứu xong.

Mấy tiếng sau, bệnh viện truyền đến tin tốt, La Chí Dũng đã qua cơn nguy kịch và đã được chuyển về phòng bệnh thường, tình trạng hiện tại ổn định.

Trịnh Nham và Đàm Minh cùng đến bệnh viện.

Đàm Gia dẫn theo La Tiểu Mẫn đi theo sau họ, không đến quá gần. Con bé này rất dễ trông, chỉ cần đưa cho cục bột nặn con dê con là có thể ngồi im cả buổi.

Khi họ đến nơi, La Mai cùng mấy đứa con lớn đang khóc lóc trong phòng bệnh. Vương Dũng ngồi ở vị trí người nhà sát giường bệnh nhất, mắt nhìn chằm chằm vào chai nước biển.

Tuy chẳng ấm áp gì cho cam, nhưng cái vỏ bọc giả tạo duy trì bên ngoài đúng là một gia đình, hoàn toàn không nhìn ra trước đó từng vì mấy mối quan hệ nam nữ hỗn loạn mà làm ầm ĩ đến sống dở chết dở.

Cảnh sát có mặt, tất cả mọi người đều được mời ra ngoài, chỉ còn lại La Chí Dũng vừa mới tỉnh lại chấp nhận thẩm vấn.

"Bố mẹ vợ ông tìm thấy chiếc áo dính máu ông để ở nhà, một chiếc áo thu đông màu xám, ông còn nhớ không? Tuy đã giặt rồi nhưng chỉ cần từng dính máu, chúng tôi đều có thể xét nghiệm ra."

Trịnh Nham cố ý giấu nhẹm vai trò của La Tiểu Mẫn trong chuyện này, nhưng La Chí Dũng vừa suýt chết có vẻ cũng chẳng quan tâm ai là người tìm ra chiếc áo.

Sự hoảng loạn khi đại họa ập xuống và nỗi hối hận khi mọi chuyện đã rồi hằn lên khuôn mặt già nua trắng bệch của ông ta rồi hòa cùng nước mắt tuôn trào.

Cơn đau thể xác khiến ông ta không dám khóc quá mạnh, làm cho khuôn mặt đang khóc lóc thảm hại kia trông có chút vặn vẹo.

Bằng chứng rành rành ngay trước mắt, dù chưa đủ hoàn toàn nhưng với kẻ nửa mù luật pháp như La Chí Dũng thì coi như đã bị định tội nên ông ta khai nhận rất nhanh.

"... Tôi cầu xin cô ấy ở lại, chúng tôi có tình cảm mà, cho dù tôi có làm sai điều gì, nhưng nể tình con cái, nể tình tôi đã đưa hết tiền cho cô ấy, cầu xin cô ấy ở lại... Tôi tự tát vào mặt mình, tôi quỳ xuống... nhưng cô ấy cứ nhất quyết đòi đi, cô ấy vẫn nhất quyết cứng rắn muốn đi! Tôi đã nói với cô ấy là gã đàn ông kia không phải thứ tốt lành gì rồi mà!"

Đầu đuôi câu chuyện còn chưa khai rõ, ông ta lại òa lên khóc. Đàm Minh nghe mà chỉ muốn gọi La Mai vào hét cho ông ta bay mất mật.

Im lặng vài phút, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu ông ta trở nên lạnh lùng đầy hung ác.

"Là nó đáng chết!"

"Nó quyến rũ em rể tôi! Còn lên mạng lăng loàn tìm tình nhân, tình nhân tìm đến tận nơi nó còn muốn ly hôn chạy theo! Tôi cầu xin nó ở lại, chỉ cần nó chịu, tôi có thể coi như những chuyện đó chưa từng xảy ra, thế mà nó dám bảo gã đàn ông kia đánh tôi! Nhà có con cái, nó chạy theo trai thì con cái còn mặt mũi nào? Tôi liền tát nó một cái..."

Trịnh Nham mặt không cảm xúc: "Rồi sao nữa?"

"Rồi nó như phát điên lao vào đánh tôi, tôi không nhịn được, đẩy nó ngã xuống đất đập đầu ngất xỉu... Là nó có lỗi với tôi, tôi không muốn như vậy... Nó trông như đã chết rồi, tôi sợ quá chạy về. Tối đến quay lại xem, không nhìn rõ chết hay chưa, tôi tưởng chết rồi, liền muốn... liền muốn trút giận, bóp cổ nó tát thêm hai cái..."

Trịnh Nham: "Sau đó cái tát ấy làm nát cả mặt bà ấy?"

La Chí Dũng ấp úng: "Tôi... tôi càng đánh càng hận nó, nhìn thấy nốt ruồi lẳng lơ trên trán nó là không nhịn được muốn đập nát, nên tiện tay nhặt hòn đá đập xuống..."

Trong lời kể của ông ta, hành vi lần này đều là do Mễ Tuấn Phương phạm lỗi trước.

Nghe mà phát bực.

Đàm Minh đứng bên cạnh gấp mạnh cuốn sổ ghi chép cái "bộp", hỏi ông ta: "Hòn đá ông dùng đập người đâu? Vứt ở đâu rồi?"

"Tối hôm sau lúc tôi đi vứt xác, đã ném cùng xuống hồ rồi."

Đàm Minh lập tức đi ra xa gọi điện cho Tiểu Trần.

Trịnh Nham vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, lúc này đột ngột hỏi: "Vậy thi thể Lưu Quán Hoa đâu?"

La Chí Dũng im lặng một lúc rồi nói: "Tôi không biết anh đang nói gì."

Theo khẩu cung trước đó, La Chí Dũng không biết tên của Lưu Quán Hoa, trả lời như vậy cũng không có vấn đề gì, nhưng nhìn ánh mắt kia là biết có uẩn khúc.

Trịnh Nham định ép hỏi thêm vài câu, nhưng Đàm Minh bỗng nhiên quay lại gọi anh, nghiêng đầu ra hiệu về phía cửa.

Mái tóc đuôi xanh của Đàm Gia thoáng vụt qua.

"Hành vi vứt xác vào tối hôm sau của La Chí Dũng có vấn đề."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc