Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
La Chí Dũng và Vương Dũng quỳ rạp dưới đất dập đầu trước Mễ Tuấn Phương?
Trịnh Nham lập tức nhận ra có điều không ổn. Một năm trước Mễ Tuấn Phương nói không muốn sống nữa, hàng xóm láng giềng đồn đại bà ta và em rể tằng tịu với nhau. Bỏ qua vấn đề thời gian trước sau, nếu kết hợp lại và mạnh dạn suy đoán thì có khi chẳng phải là thông gian gì cả, mà quan hệ phát sinh giữa Vương Dũng và Mễ Tuấn Phương chính là cưỡng hiếp.
Nhưng La Chí Dũng và Vương Dũng lại cùng nhau quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ.
Tại sao La Chí Dũng lại giúp Vương Dũng cầu xin tha thứ? Ông ta đóng vai trò gì trong chuyện này? Sau đó việc Vương Dũng thường xuyên qua lại với Mễ Tuấn Phương là như thế nào?
Trịnh Nham dừng bước, không vào nhà La Chí Dũng theo kế hoạch ban đầu mà quay ngược trở lại.
Trên đường đi, anh thông báo cho những người khác: "Triệu tập La Chí Dũng và Vương Dũng về cục lần nữa, kiểm tra điện thoại của họ. Đàm Minh và Tiểu Trần chia nhau đến nhà họ hỏi mấy đứa trẻ, trọng điểm là chuyện xảy ra một năm trước. Nhớ tách La Mai ra."
Cuộc thẩm vấn lần hai đối với hai người đàn ông nhanh chóng bắt đầu.
Người bị thẩm vấn trước là Vương Dũng. Lần này phong cách thẩm vấn của Trịnh Nham rất sắc bén, vừa vào phòng đã đập mạnh bức ảnh khuôn mặt nát bấy của Mễ Tuấn Phương xuống trước mặt hắn. Vương Dũng sợ run bắn người, đối diện với gương mặt đen sầm nghiêm nghị của Trịnh Nham, cả người hắn kinh hãi bất an.
"Vương Dũng, mối quan hệ bất chính giữa ông và nạn nhân Mễ Tuấn Phương kéo dài bao lâu rồi?"
"Không… không lâu, chúng tôi là…"
"Là một năm trước ông uống say rồi cưỡng bức bà ấy phải không? Đêm hôm đó có người nghe thấy tiếng khóc. Vốn dĩ Mễ Tuấn Phương chẳng hề để mắt đến ông, đúng không? Là ông đã cưỡng bức người ta, sau đó ép buộc bà ấy bắt đầu mối quan hệ này, có đúng không? Ông còn đe dọa nếu bà ấy không phối hợp thì sẽ tung chuyện này ra, nhưng không ngờ ông đến quá thường xuyên nên chuyện vẫn bị bại lộ."
Vương Dũng khẽ thay đổi tư thế ngồi, cúi đầu nói: "Tôi không ép bà ấy, chúng tôi là tự nguyện."
"Mễ Tuấn Phương đã chết rồi, tự nguyện hay không chưa chắc, nhưng ông đơn phương thích bà ta là thật. Có phải ông tìm thấy cảm giác kích thích trong mối quan hệ ngoài luồng đặc biệt này nên muốn dây dưa mãi với bà ta? Ông biết bà ta muốn bỏ trốn cùng tình nhân, cao chạy xa bay khỏi hai gã đàn ông ghê tởm là ông và La Chí Dũng nên đã đuổi theo giết chết bà ta? Có phải là ông không?!"
"Không phải tôi! Không phải!" Vương Dũng lớn tiếng kêu oan: "Chẳng phải các anh đã hỏi rồi sao, tối hôm đó tôi ngủ ở nhà, không có thời gian ra tay. Hơn nữa… hơn nữa tôi đâu cần thiết phải làm vậy… Chuyện này tôi đâu có thiệt thòi gì… Thích thì cũng không phải quá thích, không đời nào tôi vì bà ấy mà ly hôn. Nếu không phải đám thanh niên các người đến hòa giải cứ khăng khăng bới móc chuyện khiến La Mai đòi ly hôn với tôi… Gã tình nhân kia mới là kẻ đáng ngờ nhất chứ…"
Bị Trịnh Nham nhìn chằm chằm, hắn không nhịn được muốn nói nhiều hơn để rửa sạch hiềm nghi, nhưng cũng biết những lời này rất trơ trẽn nên cứ ấp a ấp úng.
Có thể nghe ra, tình cảm hắn dành cho Mễ Tuấn Phương quả thực nông cạn đến mức có thể vứt bỏ ngay lập tức.
Trịnh Nham nhìn hắn một lúc lâu, bỗng nhiên hỏi sang chuyện khác: "Nghe nói ông thường xuyên nhắn tin gọi điện cho Mễ Tuấn Phương? Nhưng trên điện thoại của nạn nhân không có lịch sử trò chuyện với ông. Điện thoại của ông đâu? Lấy chút bằng chứng ra cho tôi xem nào."
"Điện thoại bị La Mai đập nát rồi, điện thoại mới của tôi đang do bà ấy giữ."
"Trùng hợp thế sao?"
Quả thực lại trùng hợp như vậy. Đêm trước ngày hòa giải, La Mai phát hiện Vương Dũng vẫn còn ngắm ảnh Mễ Tuấn Phương trong điện thoại nên đã tức giận ném thẳng xuống lầu vỡ tan tành.
Điện thoại mới đúng là đang bị La Mai giữ, bên trong chẳng có thông tin gì.
Tuy nhiên Trịnh Nham cũng không thất vọng. Thẩm vấn Vương Dũng xong, anh bắt đầu thẩm vấn La Chí Dũng, người đã bị bỏ mặc nãy giờ.
Hai ngày không gặp, La Chí Dũng dường như già đi vài tuổi, mấy sợi tóc bạc làm cho tấm lưng ông ta càng thêm còng xuống.
Vẫn là vẻ kinh hãi hoảng loạn đó khi nhìn thấy bức ảnh Mễ Tuấn Phương bị đập trước mặt, môi ông ta mấp máy vài cái rồi lảng tránh ánh nhìn.
"Không dám nhìn bà ấy thêm cái nào à? Bà ấy là bị các người hại chết đấy. Vương Dũng đã khai rồi…"
Khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, nhưng La Chí Dũng vẫn cúi gằm mặt như không để ý.
Trịnh Nham lúc này mới tiếp tục: "Vương Dũng đã khai chuyện xảy ra một năm trước. Hắn ức hiếp vợ ông, tại sao ông lại còn giúp hắn cầu xin tha thứ để che giấu chuyện này?"
Giọng La Chí Dũng tang thương, dáng vẻ vẫn nhu nhược như thế: "Tôi chỉ là… không muốn phá vỡ hai gia đình, tôi và em gái tôi đều có con cái… Đó chỉ là tai nạn…"
"Nhưng trong lòng ông vẫn luôn không bỏ qua được đúng không? Nhất là khi Mễ Tuấn Phương đâm lao phải theo lao, thực sự duy trì mối quan hệ loạn luân này với Vương Dũng, ông cảm thấy mất mặt, phẫn nộ. Đặc biệt là sau khi biết bà ta định bỏ trốn theo tình nhân, ông càng hận đến mức đuổi theo giết chết bà ta, đúng không?"
"Không có, tôi không có! Tôi cầu xin cô ấy quay lại không được thì tôi đi về… Gã tình nhân kia là ai? Tại sao các anh không đi tìm gã đàn ông đó? Vợ tôi chắc chắn là do hắn giết! Tôi đã khuyên cô ấy rằng hắn không phải người tốt, nhưng cô ấy cứ không nghe!" La Chí Dũng kích động, nhưng ánh mắt lại đảo liên hồi.
Về sau bất kể hỏi gì, ông ta đều một mực khẳng định "tình nhân của Mễ Tuấn Phương" là hung thủ, khóc lóc thảm thiết gào lên "đều tại hắn": "tại sao cô ấy cứ không nghe lời tôi".
Thẩm vấn kết thúc, Trịnh Nham bước ra, ném cuốn sổ ghi chép lên bàn nói: "La Chí Dũng đang nói dối, ông ta rất để ý chuyện Mễ Tuấn Phương duy trì quan hệ với Vương Dũng. Kỳ lạ là ông ta lại có vẻ không để tâm lắm đến gã tình nhân kia."
"Dù sao cũng là với em rể mình, tầng quan hệ này cộng thêm lời ra tiếng vào của hàng xóm láng giềng quả thực rất khó chịu đựng. Có thả ông ta về không sếp? Chúng ta sẽ cho người canh chừng quanh nhà xem ông ta có giở trò gì không."
Trịnh Nham gật đầu, lại nghiêm giọng nói: "Tôi nghi ngờ Lưu Quán Hoa không phải đang lẩn trốn mà cũng đã bị sát hại rồi."
Suy nghĩ một chút, anh gọi điện bảo Đàm Minh và Tiểu Trần khi hỏi chuyện đám trẻ hai nhà, hãy hỏi kỹ xem bằng chứng ngoại phạm của La Chí Dũng và Vương Dũng vào đêm Mễ Tuấn Phương bị hại có thực sự kín kẽ không.
Lúc này Đàm Minh gửi về kết quả điều tra bệnh sử.
"La Chí Dũng và La Mai đều mắc bệnh hô hấp vì họ từng làm việc trong nhà máy thủy tinh mười mấy năm nên đây là bệnh nghề nghiệp."
Mức độ tình nghi đối với La Chí Dũng lại tăng lên.
Nhưng còn chưa đợi bọn họ mai phục nhà họ La tra ra được gì thì sự việc lại có diễn biến mới.
La Chí Dũng bị người ta đâm hai nhát, nguy kịch đến tính mạng và đã được đưa đi cấp cứu khẩn cấp.
Người đâm dao là bố mẹ đẻ của nạn nhân Mễ Tuấn Phương ở ngoại tỉnh. Không đợi cảnh sát đến bắt, sáng sớm hai ông bà đã tự tìm đến Cục cảnh sát đầu thú. Hai người sáu bảy mươi tuổi, sức khỏe cũng chẳng tốt, run rẩy quỳ trước cổng Cục cảnh sát khóc lóc.
Nhóm Trịnh Nham vội vàng chạy ra khuyên giải.
Đàm Gia hiện tại là quần chúng nhiệt tình đang chịu sự giám sát, miễn cưỡng có thể tự do đi lại, cũng đã đến bên ngoài Cục cảnh sát từ sớm. Cô đứng cách đó không xa không gần quan sát, vừa cau mày vừa vô thức nhào nặn "cục bột thần kỳ giúp bình ổn tâm trạng" trong tay.
Đột nhiên, khóe mắt cô chú ý thấy một cái đầu thò ra từ góc tường cách đó hơn mười mét.
Cái đầu rụt rè thò ra, nghe thấy tiếng khóc than chói tai của hai ông bà lão thì lại sợ hãi rụt về như bị kinh động.
Đàm Gia vòng qua đó, đợi cái đầu kia thò ra lần nữa, liền ép sát người vào khiến đối phương nhìn thẳng vào khóa kéo kim loại lạnh lẽo trên chiếc áo khoác bomber của cô, dọa người kia sợ đến mức quay đầu định bỏ chạy.
Nhưng Đàm Gia đã kịp túm lấy cổ áo phía sau.
"Chạy cái gì? Trong ngực em là cái gì?"
Cô bé không trả lời câu hỏi, chỉ khóc không thành tiếng một lúc, rồi đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi: "Trước kia đều là mẹ gấp quần áo cho em."
"Mẹ" ở đây là đang nói đến mẹ kế Mễ Tuấn Phương.
Miếng bánh nuốt vội khiến cảm giác nghẹn ứ ở cổ họng càng nặng nề, La Tiểu Mẫn cúi đầu lục lọi cặp sách, lí nhí nói: "Ba không biết quần áo của em là mặc theo bộ…"
Chiếc cặp sách mở ra để lộ một chiếc áo thu đông màu xám ẩm ướt.
"… Cho nên tối qua lúc tìm quần áo em đã phát hiện ra cái này."
Một chiếc áo thu đông nam giới đã được giặt qua, nghi ngờ có dính vết máu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







