Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đàm Gia nhận thấy có điều bất thường là khi Đàm Minh gọi điện cho Tiểu Trần tìm hòn đá, có nhắc đến câu "ngày hôm sau mới vứt xác".
Trước đó cô đã suy nghĩ về thời điểm hung thủ vứt xác.
Nếu là vào đêm gây án, trong giấc mơ, sau khi hung thủ giết chết Mễ Tuấn Phương đã sợ hãi bỏ chạy, nhưng rất có thể sau đó quay lại để che đậy, muốn ném xác xuống hồ nước nhằm lấp liếm hiện trường gây án đầu tiên. Điều này thì không có vấn đề gì.
Nhưng nếu là vào ngày hôm sau, tại sao lại phải đợi cách một đêm mới vứt xác? Việc ra khỏi nhà liên tiếp hai ngày rất dễ bị người khác nhìn thấy.
Hơn nữa có một điểm rất quan trọng, Đàm Gia liếc nhìn người nhà họ La đang ngồi bên ngoài phòng bệnh, rồi thì thầm nghi vấn của mình ở góc cầu thang:
"Hiện trường gây án đầu tiên trông có vẻ dễ giấu xác hơn chứ? Em đã đến đó xem rồi, nơi đó hoang vu, cỏ mọc cao đến nửa người, lại không có camera giám sát, mười bữa nửa tháng cũng chưa chắc có người đi qua, rõ ràng là nơi vứt xác tốt hơn. Vậy tại sao hắn ta lại phải đợi đến ngày hôm sau mới ném xác vào hồ nước ở cái thôn có dân cư sinh sống?"
Trịnh Nham nhìn cô thêm vài lần: “Cô cho rằng hắn cố tình để lộ thi thể?"
Đàm Gia vẫn không trả lời trực diện: "Hôm chúng ta đến nhà La Mai hòa giải, ngoài tôi ra thì chẳng ai nghĩ Mễ Tuấn Phương mất tích cả, mọi người đều cho rằng bà ta đã bỏ trốn theo trai. Lúc này án binh bất động không đánh rắn động cỏ mới là thượng sách, trừ khi hung thủ cảm thấy buộc phải di chuyển thi thể."
Trong trường hợp nào hung thủ mới nghĩ như vậy?
"Hoặc là khu vực hiện trường đầu tiên bắt đầu có người qua lại, sẽ sớm bị phát hiện. Hoặc là hung thủ đã có con tốt thí mạng hoàn hảo, thi thể lộ ra cũng không tìm đến đầu hắn, ngược lại vì cảnh sát mải truy bắt con tốt thí kia mà khiến vụ việc kết thúc sớm hơn."
"Cho dù có con tốt thí, tại sao hắn lại nghĩ chỉ cần vứt cái xác ra là mọi chuyện sẽ kết thúc sớm?" Đàm Minh vừa suy nghĩ vừa phân tích.
Trịnh Nham nhíu chặt mày tiếp lời: "Bởi vì chắc chắn Lưu Quán Hoa đã chết rồi, không chừng còn chết mất xác không tìm thấy đâu nên hắn mới không sợ hãi gì như vậy."
Nhưng điểm này đã được phân tích ra rồi, vấn đề Đàm Gia đặt ra là tại sao hung thủ lại chọn vứt xác vào ngày hôm sau chứ không phải đợi thêm vài ngày nữa?
Đàm Minh thắc mắc: "Điều tra thì cứ điều tra, không vứt xác thì chúng ta vẫn có thể tra ra Lưu Quán Hoa trong tình huống không tìm thấy thi thể mà. Mễ Tuấn Phương bỏ trốn theo trai thì không thể lập án điều tra, cơ hội để La Chí Dũng thoát tội còn lớn hơn."
"Vậy chứng tỏ việc vứt xác mang lại lợi ích khác cho hung thủ hoặc một người khác." Trịnh Nham chợt nghĩ ra điều gì đó, một đám mây mù nghi vấn lớn hơn bao trùm lấy tâm trí anh, nhưng tạm thời chưa nhìn rõ toàn cảnh.
Anh rút điếu thuốc, lần theo đầu lọc đưa lên miệng, bật lửa "tạch tạch" vài tiếng nhưng không châm lửa.
"Người có thể báo tin cho La Chí Dũng, lại dính líu đến việc giết hại Mễ Tuấn Phương không ai khác ngoài Vương Dũng hoặc La Mai. Mức độ tình nghi của Vương Dũng lớn hơn một chút. Lưu Quán Hoa không nhỏ con như Mễ Tuấn Phương, hắn là một người đàn ông đang độ tráng niên. Muốn giết hắn, lại còn giết sạch sẽ không tìm thấy xác, một mình La Chí Dũng e là không đủ sức, sợ rằng phải cần đến hai người."
Vậy nên Vương Dũng hoặc La Mai cũng là hung thủ giết người.
Đàm Minh nói ngay: "Nếu không ra khỏi nhà mà muốn báo tin cho La Chí Dũng, chắc chắn sẽ để lại dấu vết liên lạc. Tôi đi hỏi xem việc kiểm tra điện thoại của La Chí Dũng đến đâu rồi."
Trịnh Nham bước qua góc rẽ, nhìn về phía người nhà họ La, hạ giọng nói: "Vương Dũng khai điện thoại mới của hắn đã bị La Mai tịch thu vào hôm hòa giải, hãy kiểm tra kỹ hai chiếc điện thoại trong tay La Mai. Nếu thực sự là một trong hai người họ, thì vừa nãy trong phòng bệnh chưa biết chừng đã nói gì đó với La Chí Dũng. Tôi đi tìm phòng giám sát của bệnh viện xem sao."
"Được."
Mọi người lại chia nhau ra hành động. Đàm Gia hoàn thành nhiệm vụ liền rút lui, coi như không nhìn thấy ánh mắt muốn nói lại thôi của hai người kia, lững thững bước ra khỏi góc khuất, nhìn La Tiểu Mẫn đang ôm nhau khóc với anh trai và anh chị họ.
Nhà xảy ra chuyện, đám trẻ lớn bé đều hoảng loạn, ngồi đần độn cả ra.
Cô vốn định nhìn một cái rồi đi, kết quả bị Trịnh Nham túm lại làm nhân viên biên chế tạm thời, nhờ cô đưa La Tiểu Mẫn về Cục cảnh sát tìm cha mẹ Mễ Tuấn Phương.
Mẹ chết, cha sắp đi tù, con trai cả đang học trường nghề, La Tiểu Mẫn mới mười một tuổi còn chưa biết sau này sống thế nào.
Về đến Cục cảnh sát, đúng lúc gặp nhân viên kỹ thuật tra được một cuộc gọi trong điện thoại của La Chí Dũng, là số của La Mai gọi tới, thời gian hoàn toàn trùng khớp.
Nhưng La Mai một mực phủ nhận tội danh đồng lõa giết người. Bà ta nói đó là do sau khi hòa giải vẫn còn tức chuyện gia đình bị anh cả phá hoại nên gọi điện chửi La Chí Dũng.
Bà ta người to béo, giọng nói sang sảng, lúc la hét mặt đỏ gay.
"Đừng có nói cái gì mà động cơ với thời gian, dù tôi có hận đến mấy cũng không thể giết người! Tôi còn có con cái!"
Trịnh Nham: "Anh cả của bà cũng có con cái, trước đây bà còn cho rằng ông ta hèn nhát đến mức không dám đánh người, thế mà ông ta dám giết người đấy."
La Mai mặt tái mét không còn giọt máu, im bặt, nhưng vẫn nhấn mạnh: "Không phải tôi làm, tôi không giết người."
Trịnh Nham xoay màn hình cho bà ta xem đoạn video giám sát trong phòng bệnh, hỏi: "Lúc thăm La Chí Dũng, bà và Vương Dũng đã nói gì với ông ta?"
"Nói…" La Mai nhìn gia đình trong video, ngẩn người nói: "Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ chăm sóc tốt cho mấy đứa nhỏ."
"Tại sao lại nói như vậy? Có phải đang hướng dẫn La Chí Dũng nhận hết tội để che giấu vai trò của bà trong đó không?"
La Mai như bị sỉ nhục, thở hồng hộc, nhưng Trịnh Nham không hề lay động, lập tức hỏi tiếp một câu.
"Chủ đề chăm sóc con cái là do bà nhắc đến trước, hay Vương Dũng nhắc đến trước? Một ngày trước khi hòa giải, điện thoại của Vương Dũng bị bà đập hỏng là hành động bộc phát trong lúc tức giận hay do hắn ta đã làm gì chọc giận bà?"
Câu hỏi này thực ra có chút tính dẫn dắt. Môi La Mai mấp máy vài cái, dường như rơi vào trầm tư.
Cuộc thẩm vấn tạm thời kết thúc, Đội 2 lại tập trung tại văn phòng để xâu chuỗi các manh mối hiện có.
"Muốn lấy được khẩu cung của họ hơi khó, khi chưa có bằng chứng xác thực thì tên hung thủ ẩn mình kia sẽ không chịu khai thật đâu." Trịnh Nham dựa mạnh lưng vào ghế, ghế kêu cọt kẹt một tiếng: "Có phát hiện gì mới không?"
Kỹ thuật viên: "Tin nhắn văn bản trong điện thoại La Chí Dũng không nhiều, liên lạc với người khác chủ yếu qua gọi điện hoặc video call. Nhưng trong lịch sử trò chuyện với Vương Dũng có xuất hiện vài tin nhắn văn bản, nội dung là 'cô ta ra ngoài rồi', 'có thật sự hiệu quả không'."
"Còn sau khi khôi phục lịch sử cuộc gọi của Vương Dũng, phát hiện trong khoảng thời gian từ sau khi phát sinh quan hệ với Mễ Tuấn Phương đến trước khi Lưu Quán Hoa xuất hiện, tần suất gọi điện và nhắn tin với La Chí Dũng còn cao hơn cả với Mễ Tuấn Phương. Trong điện thoại của La Mai thì có rất nhiều lời than vãn, hiện tại vẫn chưa phát hiện thông tin khả nghi."
Vương Dũng thường xuyên liên lạc với La Chí Dũng chứ không phải si mê đeo bám Mễ Tuấn Phương như lời người nhà họ La nói, đây là một điểm nghi vấn.
Đến lượt Tiểu Trần báo cáo: "Chúng tôi đã tìm kiếm trên diện rộng tại hiện trường gây án đầu tiên nhưng vẫn không tìm thấy thi thể, tuy nhiên phát hiện một vệt kéo lê, ngoài ra trong bụi cỏ còn có mảnh vụn nhựa PVC màu bạc. Loại vật liệu này thường dùng làm áo trùm xe gia đình. Tôi đã đến nhà La Mai và La Chí Dũng xem qua, nhà La Mai có một chiếc xe máy điện dùng hơn ba năm, nghe nói trước đây có dùng áo trùm xe."
Vậy nên, hung thủ thứ hai thực sự nằm trong số La Mai và Vương Dũng. Họ đã dùng áo trùm xe máy điện bọc thi thể Lưu Quán Hoa vận chuyển đến một nơi nào đó.
Trịnh Nham ra lệnh: "Giao chiếc xe điện cho bên khám nghiệm kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng tìm thi thể Lưu Quán Hoa là việc quan trọng hàng đầu. Đàm Minh?"
"Tôi phát hiện lộ trình sau khi rời đi của Mễ Tuấn Phương và Lưu Quán Hoa có sự bất thường." Đàm Minh trải bản đồ ra: "Vốn dĩ họ đi về phía bến xe, camera giám sát ghi lại họ đi xa nhất đến đường Thanh Giang Bắc, nơi vứt xác nằm gần tuyến đường này. Nhưng hiện trường gây án đầu tiên lại nằm ở đoạn giữa con đường này, tức là họ đã quay lại."
"Chắc không phải bị La Chí Dũng lôi về, hoặc đánh ngất rồi chở về chứ?"
"Chắc là không, ban ngày ban mặt làm thế quá lộ liễu. Cho nên tôi nghi ngờ Lưu Quán Hoa và Mễ Tuấn Phương chủ động quay lại rồi chạm mặt La Chí Dũng."
Tại sao chứ?
Trịnh Nham trầm ngâm vài giây, bỗng nhiên nói: "Thực sự Lưu Quán Hoa tình cờ quen với Mễ Tuấn Phương trên mạng sao? Hắn là một tên cướp, cho dù thay đổi thủ đoạn gây án thì cũng phải biết trước Mễ Tuấn Phương có tiền để cướp mới tiếp cận chứ. Nhưng Mễ Tuấn Phương trên mạng đâu có để lộ chuyện mình có tiền hay không thì làm sao Lưu Quán Hoa nhắm vào bà ta được? Hay là… hắn quen biết La Chí Dũng, chưa biết chừng còn quen cả Vương Dũng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


