Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 5: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (5)

Cài Đặt

Chương 5: Vụ Án Tình Sát Vì Bỏ Trốn (5)

Phòng thẩm vấn rất trống trải. Những khẩu hiệu treo trên tường, chiếc ghế bị cố định xuống sàn cùng khoảng cách xa lạ với nhân viên thẩm vấn, tất cả đều mang lại cảm giác bất an và áp bách mãnh liệt.

Đàm Gia cúi đầu kể lại "quá trình gây án" của mình, hai tay cứ vò vào nhau như đang nhào nặn một cục bột vô hình.

"… Bà ta ngã xuống đất, đè rạp cả một mảng cỏ. Tôi dùng sức bóp chặt cổ bà ta, khiến bà ta không thể gào thét được nữa. Không biết đã bóp bao lâu, mắt bà ta lồi ra, khuôn mặt đó trông như Chung Quỳ đang trợn trừng, tôi có chút sợ hãi, nhưng phần nhiều là phẫn nộ. Sau đó tôi nhặt một hòn đá đập vào mặt bà ta… Cái nốt ruồi son đó quá đáng ghét, tôi đập liên tiếp vào giữa mày bà ta, máu bắn ra, văng cả lên mặt tôi… Bà ta tắt thở, tôi đập thêm một cái cuối cùng, rất mạnh, máu lại bắn ra… Tôi rất sợ, ngã ngửa ra sau, tiếng thở dốc giống như bị hen suyễn vậy…"

Hai cảnh sát trong phòng thẩm vấn bắt đầu xáo trộn trình tự câu hỏi để thẩm vấn về thời gian và địa điểm xảy ra sự việc.

Nhưng bên ngoài, Đàm Minh đang nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát với sắc mặt tái mét: "Con bé không thể là hung thủ!"

Tiểu Trần liếc nhìn sắc mặt anh: "Nhưng tại sao cô ấy lại biết nhiều chi tiết đến thế, còn đến tự thú?"

Trịnh Nham ép hỏi: "Cậu về nhà có tiết lộ tiến độ vụ án không?"

"Đương nhiên là không!"

"Vậy sao cô ấy biết? Người đầu tiên đến cung cấp manh mối báo tin về danh tính nạn nhân cũng là cô ấy. Cho dù cô ấy không phải hung thủ thì chắc chắn cũng biết chút gì đó."

Đàm Minh làm sao biết được tại sao chứ, hiện tại người cảm thấy khó tin và hoang mang nhất chính là anh.

Nhưng anh vẫn lên tiếng làm chứng cho Đàm Gia trước: "Con bé mới về Giang thành được một tháng, trước đó toàn sống và học tập ở nước ngoài và hoàn toàn không quen biết Mễ Tuấn Phương. Hơn nữa, cái đêm mà Mễ Tuấn Phương bị giết tôi đang ở nhà, con bé không thể nào nửa đêm lặng lẽ chạy ra ngoài giết một người không quen biết, lại còn căm hận đến mức đập nát mặt đối phương được!"

Đúng lúc này, Đàm Gia trong màn hình giám sát cũng nhắc đến điểm này.

"… Tôi không quen Mễ Tuấn Phương, trước khi đến nhà La Mai hòa giải vào ngày 28 tháng 2, tôi cũng không quen người nhà họ La. Ban đầu tôi tưởng đó chỉ là một giấc mơ, vì khi tỉnh lại tôi vẫn đang ở nhà. Có thể do một tháng trước tôi bị tai nạn xe nên tâm lý có chút vấn đề. Nhưng chuyện tôi vừa nghe tin Mễ Tuấn Phương mất tích hôm trước, đêm hôm sau đã mơ thấy bà ta bị giết, điều này quá chân thực."

"Tôi lo giấc mơ này là thật, nên khi các anh phát hiện thi thể tôi mới đến cung cấp manh mối. Tôi cứ tưởng vụ án sẽ sớm kết thúc. Tôi nghĩ, nếu các anh không tìm được bằng chứng tình nhân của Mễ Tuấn Phương hay người nhà họ La là hung thủ, vậy liệu có khả năng hung thủ là người khác không? Ví dụ như một kẻ tâm thần mộng du nửa đêm chạy ra ngoài giết người như tôi chẳng hạn."

Bên ngoài phòng giám sát, Đàm Minh thở phào nhẹ nhõm: "Con bé nói ngày 28 tháng 2 sau khi gặp người nhà họ La mới nằm mơ thấy mình giết người, nhưng thời gian tử vong thực tế của Mễ Tuấn Phương là đêm 27 tháng 2. Hung thủ không thể là con bé."

Cảnh sát trong phòng thẩm vấn hỏi: "Ngày 28 tháng 2 cô ở nhà La Mai để hòa giải mâu thuẫn hôn nhân giữa La Mai và Vương Dũng, lúc đó Mễ Tuấn Phương đã mất tích, làm sao cô xác định ngay được người chết trong mơ là Mễ Tuấn Phương? Cô từng gặp bà ta chưa?"

"Lúc đó tôi nghe nói Mễ Tuấn Phương bỏ trốn theo trai, tôi đã cảm thấy chưa chắc là thật. Những vụ án phụ nữ mất tích kèm theo mấy tin đồn nhạy cảm như vậy không hiếm gặp ở các quốc gia khác. Vì thế tôi đã hỏi thăm những người xung quanh về trang phục và tướng mạo của bà ấy khi rời đi, vốn dĩ định đợi người nhà họ La xác nhận Mễ Tuấn Phương thực sự mất tích thì sẽ báo lên làm manh mối."

Cảnh sát lại hỏi: "Cô nhắc lại một lần nữa cô nằm mơ thấy giấc mơ này vào thời gian nào, trong hoàn cảnh nào."

"Vào tối ngày 28 tháng 2…" Đàm Gia trả lời trôi chảy. Đối với cô, việc này giống như xác nhận lại mật khẩu mạng xã hội của mình, là bí mật chỉ mình cô biết rõ, cho dù có thay đổi về mặt thời gian thì cũng chẳng ai biết được.

Cô đến "đầu thú" đâu phải vì muốn gán cho mình cái danh giết người thật.

Còn về những câu hỏi khác, cô thống nhất trả lời là không biết.

Cuộc thẩm vấn lặp đi lặp lại ba bốn lần, cộng thêm thời gian xác minh chứng cứ, mất hơn nửa ngày mới kết thúc.

"Trên thế giới luôn có những chuyện kỳ lạ không thể giải thích được, năm 2014 còn từng xuất hiện vụ án báo mộng bắt hung thủ, chuyện đó còn khó tin hơn nhiều." Trịnh Nham gõ gõ mặt bàn: "Giấc mơ của Đàm Gia để sau hãy điều tra kỹ, còn việc cấp bách bây giờ là phá án. Trong giấc mơ của cô ấy có nhắc đến vài manh mối mới, chúng ta thử tra theo hướng đó xem."

"Khi hung thủ đập nát mặt nạn nhân, máu đã bắn lên quần áo và mặt hung thủ, có thể hắn không rửa sạch mà chỉ lau đi. Bảo cảnh sát khu vực khi tìm kiếm quanh hiện trường gây án đầu tiên thì tiện thể xem xét các thùng rác xem có khăn giấy dính máu không."

"Lần nào thuật lại cô ấy cũng nhấn mạnh hung thủ rất sợ hãi và phẫn nộ. Nếu Lưu Quán Hoa thực sự là kẻ giết người hàng loạt, hắn sẽ không thể sợ hãi đến mức ngã ra đất như vậy. Hoặc là chúng ta phán đoán sai, hắn không phải hung thủ, hoặc đây là lần đầu tiên hắn giết người. Mức độ tình nghi của người nhà họ La đã tăng lên, cần phải đi điều tra thực địa lại, lần này không triệu tập nữa, trực tiếp đến tận nhà hỏi."

"Còn nữa, tiếng thở của hung thủ nghe như bị hen suyễn, có thể là do mắc bệnh viêm phế quản hay bệnh lý tương tự. Đàm Minh, cậu đi tra hồ sơ khám chữa bệnh của người nhà họ La và Lưu Quán Hoa xem ai có vấn đề này."

Công việc được phân công đâu vào đấy, người của Đội 2 tản đi gần hết.

Đàm Gia được Trịnh Nham đưa đến nơi được cho là hiện trường gây án đầu tiên.

Đây cũng là trường hợp đầu tiên trong lịch sử phá án: người chỉ nhận hiện trường, tái hiện hiện trường lại là một quần chúng không liên quan đến hung thủ.

Một "mô hình người chết" mượn từ phòng thí nghiệm được đặt trong bụi cỏ. Đàm Gia cúi người xuống bóp cổ mô hình, sau đó rảnh ra một tay vơ lấy hòn đá làm động tác đập vào mặt.

Chuyên gia phác họa tâm lý tội phạm đứng bên cạnh quan sát, sửa đổi lại kết quả phác họa trước đó.

Trong lúc đó, Trịnh Nham nhận được điện thoại của nhân viên kỹ thuật, có được một thông tin từ khá lâu trước đây.

"Một năm trước, nạn nhân từng bình luận trên một video ngắn nói rằng hôn nhân bất hạnh, bản thân không muốn sống nữa. Lúc đó bà ta và Lưu Quán Hoa còn chưa quen biết nhau."

"Khi đó chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn, La Chí Dũng có hành vi bạo hành gia đình không?"

"Nhưng kết quả đi thăm hỏi dân cư lại không thấy nói chồng nạn nhân bạo hành, ngược lại toàn là đánh giá tiêu cực về nạn nhân. Họ nói hai năm trước bà ta bắt đầu lộ rõ bản chất, trăng hoa khắp nơi, nhưng thời gian này cũng không khớp lắm."

"Hàng xóm láng giềng chưa chắc đã nói hết những gì họ biết với chúng ta đâu."

Trịnh Nham cúp điện thoại, vẫy tay về phía Đàm Gia: "Qua đây một chút, đúng rồi, là cô đấy, sói con tóc xanh."

Đàm Gia: "…"

Biết thế trước khi về nước không nhuộm tóc, ở đây ngày nào cũng bị người ta nhìn như đám trẻ trâu đua đòi.

Trịnh Nham hỏi: "Ngày 28 tháng 2 ở hiện trường hòa giải, cô có nghe ai nhắc đến chuyện gì xảy ra với nạn nhân một năm trước không?"

Đàm Gia không bao giờ bị cuốn theo câu hỏi của người khác, chỉ trả lời những gì mình biết: "Không rõ, chúng tôi chỉ qua đó hòa giải mâu thuẫn hôn nhân của La Mai và Vương Dũng. Vấn đề lớn nhất nghe nói là Vương Dũng và Mễ Tuấn Phương tằng tịu với nhau. Vương Dũng còn thường xuyên gọi điện cho Mễ Tuấn Phương nói mấy lời buồn nôn, xảy ra chuyện như vậy mà La Chí Dũng vẫn không muốn hai nhà ly hôn."

Trịnh Nham suy nghĩ một chút, đến chập tối thì đưa Đàm Gia đến nhà La Chí Dũng.

Khu vực này nằm ở nơi khá hẻo lánh cách xa trung tâm Giang thành, ngõ ngách ngoằn ngoèo, cũng chẳng có cửa từ an ninh, phải chen chúc cùng một đám học sinh tiểu học tan học đi lên cầu thang bộ tầng năm.

Khi leo đến tầng ba, tình cờ nghe thấy một đám con trai đang kéo dài giọng chế giễu ai đó, lời lẽ rất khó nghe.

Con gái của La Chí Dũng là La Tiểu Mẫn đang đeo chiếc cặp sách to tướng, cúi gằm mặt leo lên lầu.

Đàm Gia cau mày, vươn chân ngáng đường khiến thằng nhóc đi đầu loạng choạng một cái: "Câm mồm lại đi, giọng nói khó nghe quá đấy."

Đám học sinh tiểu học quay lại nhìn cô, dường như bị vẻ ngoài "dân chơi" trông không giống người tốt của cô trấn áp, thế mà lại ngoan ngoãn ngậm miệng, từng đứa một chạy biến lên lầu ai về nhà nấy.

Trịnh Nham liếc nhìn cô một cái rồi gọi La Tiểu Mẫn lại, hỏi thăm cô bé về con người của Mễ Tuấn Phương.

Ngoài dự đoán là La Tiểu Mẫn đánh giá rất tốt về Mễ Tuấn Phương, hoàn toàn không đồng tình với cái gọi là "hai năm trước lộ rõ bản chất".

Lại hỏi về những chuyện khác thường trong một năm gần đây, La Tiểu Mẫn rơm rớm nước mắt ấp úng kể ra một chuyện.

"Dịp Tết năm ngoái, có một buổi tối cháu nghe thấy mẹ khóc, còn ba và dượng thì quỳ rạp dưới đất dập đầu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc