Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 25: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 5

Cài Đặt

Chương 25: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 5

Bác sĩ là người hiểu rõ các kênh tiếp cận bệnh nhân trầm cảm hơn bất kỳ ai, lại còn am hiểu việc dùng loại thuốc nào để khống chế Trần Dĩnh Dĩnh. Điều này phù hợp với thói quen đeo găng tay của hung thủ, vì trên người cả hai nạn nhân đều không tìm thấy dấu vân tay của người lạ.

Hơn nữa, bác sĩ khoa tâm thần chắc chắn biết rõ cách phá vỡ lớp phòng bị của bệnh nhân trầm cảm.

Thế là họ lại vội vã đến bệnh viện nơi Trần Dĩnh Dĩnh từng khám, tìm gặp vị chủ nhiệm khoa tâm thần kia.

Đó là một chuyên gia đầu ngành hơn năm mươi tuổi, con cái đầy đủ, cha mẹ vẫn còn, gia đình viên mãn, có tiền lại có địa vị.

Trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của ông, sự kiện đổ máu duy nhất từng gặp phải là bị một bệnh nhân tâm thần cứa cho một dao khi ông cố ngăn cản người này tự cắt mông mình trong nhà vệ sinh.

Nhưng nhỡ đâu làm việc quá áp lực khiến ông ta này sinh ra bệnh biến thái thì sao.

Đàm Minh tận tụy hỏi: "Khoảng thời gian từ năm đến bảy giờ sáng ngày 31 tháng 3 và cùng khung giờ đó vào sáng ngày 1 tháng 4, ông ở đâu?"

"Đều ở nhà. Tôi có hai đứa con, năm rưỡi sáng đã phải dậy chuẩn bị bữa sáng cho chúng, sau đó lái xe đi làm, bảy giờ rưỡi là có mặt ở bệnh viện."

Điều này người nhà ông và các đồng nghiệp gặp trên đường có thể làm chứng.

"Vậy khoảng tám đến chín giờ tối ngày 31 tháng 3 ông ở đâu?"

"Ở bệnh viện. Hôm đó có bệnh nhân nhập viện."

Vào thời điểm xảy ra hai vụ án mạng, cũng như lúc hung thủ gọi điện thoại tới "đường dây nóng ma quái", ông ấy đều có bằng chứng ngoại phạm.

Vì vậy, cơ bản có thể xác định vị bác sĩ này không phải là hung thủ.

Bận rộn một hồi, loại trừ được một đáp án sai.

Tuy nhiên cũng không hẳn là công cốc, họ biết được từ phía bác sĩ một số kênh giao lưu trực tuyến của bệnh nhân trầm cảm.

"Họ không thích nói chuyện trực tiếp với người khác, đặc biệt là những cô gái từng bị ngược đãi, độ cảnh giác với người lạ rất cao. Nhưng mạng internet cho phép họ ẩn danh để trút bầu tâm sự về quá khứ."

"Kiểu nhóm chat hỗ trợ lẫn nhau đó hả?"

Nhưng trong điện thoại của Cù Lỵ không có nhóm nào như vậy, còn lịch sử của Trần Dĩnh Dĩnh thì càng không rõ, vì điện thoại của cô vẫn chưa tìm thấy.

Bác sĩ lắc đầu: "Không chỉ là nhóm chat. Họ thường không thích thiết lập quan hệ thân thiết với người khác, bao gồm cả việc kết bạn hay trò chuyện lâu dài trong một nhóm. Cho nên khả năng cao hơn là những nơi có thể chia sẻ thông tin mà không cần xác minh danh tính. Nếu là người có ý thức tự cứu mình như Trần Dĩnh Dĩnh thì cô ấy còn có thể tìm đến những chuyên gia trị liệu tâm lý trên mạng hoặc các tài khoản lắng nghe đêm khuya."

Đàm Minh không rành lắm, bèn gọi điện cho tổ kỹ thuật, được xác nhận quả thực có những kênh như vậy.

Ví dụ như các bài đăng chia sẻ dài kỳ trên một ứng dụng nào đó, hay các siêu thoại, đài phát thanh trị liệu tâm lý.

"Tiếp theo chúng tôi sẽ tập trung điều tra các kênh này."

Chỉ là việc này cần rất nhiều thời gian.

Thứ mà họ thiếu nhất lúc này chính là thời gian.

Chạy đôn chạy đáo vài tiếng, trời lại ngả về chiều.

Nhóm người mang theo một đống kết quả điều tra nối đuôi nhau trở về cục cảnh sát. Vừa xuống xe chưa đi được mấy bước thì ánh mắt họ đã bị thu hút bởi bóng người đang dựa vào cổng cục cảnh sát, trên tay người đó đang lơ đãng nặn một khối bột.

Đàm Gia quay đầu lại. Ánh ráng chiều tà hắt lên sườn mặt cô, vẻ đẹp sắc sảo đến mức mang tính tấn công cũng nổi bật hệt như màu xanh lục ở đuôi tóc cô, trông vô cùng hút mắt.

"Gia Gia? Sao em lại đến…" Đàm Minh từ phía sau bước lên, nghĩ đến một khả năng nào đó, bước chân khựng lại một giây: "Em…"

"Em lại nằm mơ rồi."

Thời gian cấp bách, bốn chữ này như hiện rõ trên mặt mỗi người.

Cho nên khi Đàm Gia được mời vào phòng thẩm vấn, cô chỉ nói hai câu.

"Tôi nhìn thấy thi thể dưới lầu khu Thập Tự Hoa Viên rồi, tối qua tôi mơ thấy cảnh cô gái đó bị đẩy xuống lầu."

"Tôi biết sự việc không đơn giản, trên mạng đã có bài viết thảo luận về sự liên quan giữa hai vụ án, cứ coi như tôi là người tường thuật lại đỡ mất thời gian. Tôi xin được tham gia vào vụ án này, biết đâu ai đó trong các anh nói bâng quơ một câu lại giúp tôi nhớ ra thêm nhiều chi tiết."

Cuộc họp tổng hợp buổi chiều tối trở nên rất khác biệt.

Bên cạnh chỗ ngồi của Trịnh Nham có thêm một cô gái cực ngầu, khoanh tay nhìn ảnh hai nạn nhân trên bảng trắng, chiếc áo khoác phi công dù có bị đè nhăn cũng toát lên vẻ đắt tiền.

"Không cần để ý đến cô ấy, nói thẳng vào các manh mối đã tìm được đi, chi tiết từ đầu đến cuối." Trịnh Nham đứng dậy viết mốc thời gian lên bảng trắng.

Mọi người dời mắt khỏi Đàm Gia, tập trung phân tích tình tiết vụ án.

Tiểu Trần nói: "Nạn nhân thứ nhất Cù Lỵ, tử vong do rơi lầu tại khu chung cư Thập Tự Hoa Viên vào khoảng 6:20 sáng ngày 31 tháng 3, 24 tuổi, làm nhân viên văn phòng tại một công ty rượu."

"Theo lời nhân chứng, khi án mạng xảy ra có nhìn thoáng thấy một bóng người rời khỏi sân thượng nhưng không thể xác định là nam hay nữ hay mặt mũi ra sao."

"Điểm đáng chú ý trong quá trình điều tra là nửa năm trước, khi tham gia tập huấn tại Hải Thành, Cù Lỵ đã gặp Bành Tư Viêm là nhân viên cùng công ty. Sau khi trở về, phong cách ăn mặc của cô ấy đã thay đổi hoàn toàn và Bành Tư Viêm cũng bắt đầu nhắn tin quấy rối cô ấy. Suy đoán cô ấy và Bành Tư Viêm đã quen biết từ trước và giữa họ từng xảy ra chuyện rất không vui, ví dụ như xâm hại tình dục hoặc ngược đãi."

"Nhưng báo cáo mới nhất của bên khám nghiệm hiện trường cho thấy, dấu giày phát hiện trên sân thượng nơi Cù Lỵ rơi xuống không khớp với giày ở nhà của Bành Tư Viêm. Trên quần áo Cù Lỵ cũng không tìm thấy mẫu sinh học của người khác."

"Còn về Bành Tư Viêm, hắn đã mất tích, liên tục ba ngày nay không ai có tin tức gì của hắn."

"Chúng tôi đã kiểm tra nhà Trần Dĩnh Dĩnh, mọi dấu hiệu đều cho thấy cô ấy đột xuất rời khỏi nhà vào tối qua hoặc rạng sáng nay. Xét thấy hiện trường vụ án cách nhà nạn nhân ba mươi cây số, chúng tôi phỏng đoán hung thủ chắc chắn rất được nạn nhân tin tưởng nên mới có thể gọi cô ấy ra ngoài."

"Sau đó chúng tôi đã đi hỏi thăm người dân quanh đó, không ai nhìn thấy cô ấy đi cùng ai, nhưng có một ông chủ quán ăn nói rằng hai ngày trước khi mất tích, cô ấy biểu hiện trạng thái vui vẻ hiếm thấy."

"Ngoài ra, tôi đoán Trần Dĩnh Dĩnh đã uống loại thuốc nào đó nên mới không có dấu vết giãy giụa khi bị hung thủ treo cổ, điểm này Lão Lý vẫn đang kiểm tra. Hơn nữa trên người cô ấy cũng không tìm thấy dấu vân tay của người khác, rất có thể hung thủ đã đeo găng tay và có ý thức phản trinh sát rất cao."

"Cộng thêm việc chúng tôi phân tích hung thủ chắc chắn có kênh riêng để biết cả hai nạn nhân đều bị trầm cảm nên đã nghi ngờ bác sĩ tâm lý, nhưng bác sĩ có bằng chứng ngoại phạm đầy đủ."

"Tuy nhiên bác sĩ đã nhắc nhở chúng tôi, có thể hung thủ đã thông qua các siêu thoại và mấy bài đăng trên một số ứng dụng mạng để xác định nạn nhân. Chỉ là điện thoại của Trần Dĩnh Dĩnh đến nay vẫn chưa tìm thấy nên chúng ta không biết tình hình liên lạc cụ thể giữa cô ấy và hung thủ."

Các mốc thời gian và trọng điểm nổi bật đều được ghi lại, Trịnh Nham dùng vài đường kẻ nối chúng lại với nhau.

Rồi lại bị gạch chéo một cái (×).

"Tôi có hai tin tức đây."

"Một, tổ kỹ thuật xác nhận Cù Lỵ và Trần Dĩnh Dĩnh không có mối liên hệ xã hội nào với nhau."

"Hai, tại trạm xe buýt nơi Trần Dĩnh Dĩnh treo cổ, có người đã phát hiện sự tồn tại của kẻ nghi là hung thủ."

Trong ảnh chụp màn hình camera được in ra, có thể thấy vào khoảng bảy giờ sáng nay, tức là lúc hành khách đi xe buýt phát hiện thi thể và báo cảnh sát, có một người mặc áo hoodie trùm đầu, đeo khẩu trang đứng ở phía đối diện hiện trường vụ án.

Lúc đó người vây xem rất đông, cũng chẳng ai nghĩ đến việc hung thủ đang đứng ngay trong đám đông chứng kiến tất cả những điều này.

"Hình dáng hung thủ khá khớp với kết quả phác họa tâm lý tội phạm…"

"Nam hoặc nữ dáng người gầy yếu, chiều cao khoảng 1m60 - 1m70, sức lực không lớn, không có tiền án tiền sự, khả năng dẫn dắt bằng ngôn ngữ có lẽ rất mạnh, tự tin, có ý thức phản trinh sát."

"Đồng thời hung thủ rất quen thuộc với khu vực trạm xe buýt đó, có thể là người sống gần đấy, vì cho đến khi biến mất khỏi khung hình, không một camera nào quay được chính diện hắn."

"Hắn đang xác nhận xem sự việc có diễn ra theo đúng tiến độ hắn tưởng tượng hay không. Có lẽ trong khoảng thời gian từ lúc Cù Lỵ rơi lầu đến khi chúng ta tới hiện trường, hắn cũng đã có mặt ở đó để quan sát." Trịnh Nham trầm giọng nói, lại nhớ đến giọng điệu bình thản không chút đồng cảm trong cuộc điện thoại tối qua.

Tối nay liệu hắn có gọi điện thông báo về vụ án mạng tiếp theo không? Lần này sẽ dùng giọng của ai?

Vụ án mạng thứ ba có lẽ đang diễn ra, mà bọn họ điều tra đến giờ vẫn chưa có tiến triển gì quan trọng.

Sắc mặt cả nhóm đều khó coi, đây là một tên hung thủ rất khó đối phó.

Lúc này Trịnh Nham nhìn về phía "ngoại viện" mà anh mời đến.

Chuyện tâm linh không tiện tuyên truyền, anh không giới thiệu, mà hỏi thẳng: "Đàm Gia, toàn bộ thông tin vụ án cô đều nghe cả rồi, có gì muốn nói không?"

Mọi người đều quay đầu lại, ánh mắt một lần nữa tập trung vào Đàm Gia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc