Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 26: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 6

Cài Đặt

Chương 26: Đường Dây Nóng Ma Quái - Vụ Án Giết Người Hàng Loạt 6

"Hung thủ chắc là phụ nữ." Đàm Gia đưa ra kết luận đầu tiên.

"Trong giấc mơ của tôi, hung thủ đứng rất gần nạn nhân thứ nhất. Khi trời còn chưa sáng hẳn, ả đã có thể nhìn rõ gương mặt nạn nhân: tái nhợt, bọng mắt thâm quầng, nhưng ánh mắt rất sáng, chứng tỏ cô ấy hoàn toàn tỉnh táo."

"Cô ấy không biết là đang khóc hay đang cười, hoặc có lẽ là cả hai. Nhưng dường như cô ấy biết điều gì sắp xảy ra, phản ứng rất ngoan ngoãn, không hề có chút kháng cự nào trước cái chết sắp đến, trông giống như được giải thoát hơn."

"Sau khi đẩy nạn nhân xuống lầu, hung thủ cố tình nán lại quan sát một lúc. Tâm trạng nặng nề bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm và vui sướng khi nhìn thấy thi thể."

Còn về lý do tại sao suy đoán là phụ nữ, bởi vì…

"Khi người đó đẩy vai nạn nhân, ngón tay và cổ tay lộ ra đều rất thon nhỏ, móng tay hơi dài. Hơn nữa, khi nhoài người lên lan can nhìn xuống, gió đã thổi bay mái tóc dài của người đó."

Lần đầu tiên nghe thấy phiên bản đời thực của việc "báo mộng bắt hung thủ", phần lớn mọi người trong phòng họp đều cảm thấy khó tin, sự nghi ngờ hiện rõ mồn một trên mặt.

"Giấc mơ của cô rõ ràng đến vậy sao? Đến cả chi tiết gió thổi bay tóc cũng nhớ được?"

Đàm Gia bình thản gật đầu.

Đây là cô đã nói giảm nói tránh rồi, thực tế là cô cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy li ti khi tóc của hung thủ bị gió thổi bay cọ vào cổ mình.

Nhưng điều này nghe quá quỷ dị. Khi giết người, cảm xúc của hung thủ thường rất phức tạp và mãnh liệt, rất khó để ghi nhớ cảm giác ngứa ngáy không quan trọng này.

Mà cô lại nhớ được, chẳng khác nào sau khi giết người cô còn có thể ngồi trên sân thượng nói một câu "Hôm nay gió lớn quá, phải đi cắt tóc thôi", thế thì còn giống hung thủ hơn cả hung thủ.

Cô chỉ là một công dân nhiệt tình, chỉ nên nói những lời mà một công dân nhiệt tình nên nói thôi.

"Cù Lỵ rất ngoan ngoãn để hung thủ đẩy xuống lầu?" Trịnh Nham nghi hoặc: "Trần Dĩnh Dĩnh khi bị treo cổ cũng không có dấu hiệu giãy giụa, chẳng lẽ hung thủ thực chất là đang dụ dỗ nạn nhân phối hợp để bị giết? Ba năm trước ở tỉnh bên cạnh từng xuất hiện vụ án tín đồ tà giáo bị dụ dỗ tự thiêu để thăng thiên, loại hung thủ này đa phần đều là bệnh nhân tâm thần."

Đàm Minh: "Nhưng tại sao ả lại gọi điện báo trước? Đa nhân cách, một nhân cách giết người, một nhân cách muốn ngăn cản?"

Tiểu Trần thấy bọn họ cứ thế suy luận tiếp, bèn đưa mắt nhìn những người khác rồi nhìn Trịnh Nham muốn nói lại thôi.

"Đội trưởng Trịnh, chuyện này…"

Thật sự đáng tin sao?

Trong vụ án của Mễ Tuấn Phương, giấc mơ của Đàm Gia chỉ bổ sung một số chi tiết mà họ bỏ sót, lúc đó chỉ thiếu bằng chứng, ai đó lanh trí nói ra chút manh mối hữu dụng thì họ đều tiện tay điều tra.

Nhưng vụ án giết người hàng loạt này thì khác, toàn bộ vụ án cực kỳ phức tạp, đang là lúc tranh thủ từng giây từng phút. Cô ấy nói mấy chuyện thần bí như vậy rồi bắt thay đổi hướng điều tra hiện tại, chuyện này rất khó chấp nhận.

Nhỡ đâu sai hướng, làm lỡ thời gian khiến hung thủ có cơ hội giết thêm nhiều người thì sao?

Đây chẳng phải là có bệnh thì vái tứ phương sao?

Không ít người có suy nghĩ này, đều nhíu mày nhìn Đàm Gia như nhìn một kẻ lừa đảo chuyên làm ra mấy hủ tục mê tín.

Đàm Gia đoán được suy nghĩ của họ, nhưng cô một là không nói dối, hai là không ép buộc họ phối hợp nên chẳng hề bận tâm đến những ánh mắt này.

"Tôi chỉ kể lại những gì tôi mơ thấy cho các anh, làm thế nào là quyền quyết định của các anh. Tuy nhiên nếu cần thì tôi có thể giúp đỡ trong khả năng của mình."

Nói xong cô tự nhiên ngồi xuống, tiếp tục ngả người ra sau ghế, nhìn chằm chằm vào ảnh hai nạn nhân trên bảng trắng, trong tay không biết đã lôi ra một cục bột nặn tới nặn lui từ lúc nào.

Thái độ của cô còn bình tĩnh hơn tất cả mọi người đang có mặt ở đây, nhìn thêm vài lần lại thực sự bắt đầu thấy có phong thái của một bậc thầy.

Tiểu Trần liếc nhìn xung quanh, hỏi cô: "Cô thực sự có thể mơ thấy hiện trường vụ án sau khi nhìn thấy thi thể sao? Vậy hay là cô xem kỹ lại Trần Dĩnh Dĩnh…"

"Tôi có phải cái máy chọn giấc mơ đâu." Đàm Gia lập tức chặn họng đề nghị này.

Cô nói tiếp: "Hơn nữa có thể đoán phản ứng của Trần Dĩnh Dĩnh cũng giống Cù Lỵ. Dù lúc chết bị ảnh hưởng bởi thuốc nên không giãy giụa, nhưng hai ngày trước khi chết tâm trạng đột nhiên vui vẻ, còn gọi món ăn vượt quá mức chi tiêu hàng ngày và hiếm hoi lắm mới mỉm cười với người khác. Đối với bệnh nhân trầm cảm, đây không phải dấu hiệu chuyển biến tốt, mà là tình trạng đột ngột xấu đi, cô ấy cũng coi cái chết là một sự giải thoát."

"Nhưng tôi cảm thấy thời điểm giải thoát này có vấn đề."

Tiểu Trần lập tức hỏi dồn: "Vấn đề gì?"

"Cù Lỵ gặp lại Bành Tư Viêm nên mới rơi vào cơn ác mộng quá khứ và nảy sinh ý định giải thoát, nhưng tại sao Trần Dĩnh Dĩnh đang duy trì hiện trạng mấy năm nay lại đột nhiên muốn chết? Ba tháng trước tự hành xác là vì xảy ra chuyện gì? Có phải cô ấy cũng gặp lại kẻ đã khiến cô ấy mắc bệnh trầm cảm năm xưa không?"

Đàm Minh: "Có khả năng. Nhưng chúng tôi đã điều tra, cô ấy không đi làm, không ra ngoài, không ai thấy cô ấy qua lại với ai, chỉ có thể đoán là quen biết ai đó trên mạng. Tin tức cụ thể hơn thì phải tìm được điện thoại hoặc đợi người đi về quê cô ấy tìm được cha mẹ họ hàng mới biết được."

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, cảnh sát đi điều tra ở quê Trần Dĩnh Dĩnh gọi điện báo cáo một thông tin vừa tìm được.

"Trần Dĩnh Dĩnh từng báo cảnh sát hai lần, sáu năm trước kiện người ta cưỡng hiếp, ba năm trước kiện người ta đánh cắp thông tin để vay tiền qua mạng nhưng cuối cùng đều không giải quyết được gì."

Vay tiền qua mạng? Tổ kỹ thuật lập tức liên hệ cảnh sát mạng tra cứu, quả nhiên tìm ra chút manh mối.

"Hơn ba năm trước Trần Dĩnh Dĩnh từng vay nặng lãi bằng ảnh nóng trên mạng, vay lắt nhắt tổng cộng mười một vạn tệ, nửa năm trước mới trả hết nợ."

Tiểu Trần tiêu hóa thông tin vài giây mới ngạc nhiên hỏi: "Vậy là có người dùng ảnh và thông tin của cô ấy để vay tiền, rồi tổ chức cho vay thực sự giải ngân? Cuối cùng cô ấy phải tự mình trả khoản tiền này?"

"Kẻ vay tiền kia căn bản không định trả, nên bọn đòi nợ ngày nào cũng quấy rối Trần Dĩnh Dĩnh, còn dọa tung ảnh cô ấy lên mạng."

Chắc cũng vì chuyện này mà bệnh trầm cảm của cô ấy mới nặng thêm.

Trịnh Nham hỏi: "Bị cáo trong hai lần đó là ai?"

"Là cùng một người, tên Phùng Dương. Lần kiện đầu tiên, lúc đó hai người hình như là quan hệ người yêu, có camera chứng minh Trần Dĩnh Dĩnh tự nguyện đi theo hắn nên không thể kết tội được. Lần thứ hai, Phùng Dương phủ nhận chuyện đó là do hắn làm, địa chỉ IP vay tiền tra được lúc đó cũng không phải nhà hắn nên lại không giải quyết được."

Đúng là tra nam đê tiện, mấy tấm ảnh đó ngoài hắn ra còn ai có nữa? Thế mà không chịu thừa nhận.

Trịnh Nham: "Nhìn vậy thì Trần Dĩnh Dĩnh càng có khả năng là nạn nhân điển hình mà hung thủ chọn lựa. Tiếp tục điều tra tên Phùng Dương đó, xem gần đây hắn có liên lạc với Trần Dĩnh Dĩnh không."

Kết quả đầu dây bên kia nói: "Không liên lạc được với người đó, hắn vẫn đang học năm cuối đại học, nhưng cố vấn học tập nói hôm nay hắn không đến lớp."

Người của đội 2 liếc nhìn nhau, ý gì đây, Phùng Dương cũng biến mất rồi?

Sau khi Cù Lỵ rơi lầu, Bành Tư Viêm từng bắt nạt cô ta mất tích. Giờ sau khi Trần Dĩnh Dĩnh treo cổ thì Phùng Dương từng bắt nạt cô ấy cũng bặt vô âm tín. Là trùng hợp hay là…

"Camera chứng minh Trần Dĩnh Dĩnh tự nguyện đi theo Phùng Dương là ở đâu?" Đàm Gia bỗng nhiên hỏi.

"Ở quê Trần Dĩnh Dĩnh năm đó, nơi có camera chắc không nhiều nhỉ? Cô ấy tự nguyện đi theo dưới sự giám sát của camera, sau đó lại báo cảnh sát, camera chỗ đó có thực sự đáng tin không? Cô ấy lúc đó thực sự là tự nguyện đi theo sao?"

Sự không tự nguyện của nhóm yếu thế luôn bị kẻ mạnh ngụy trang thành tự nguyện, chuyện này trong cộng đồng phụ nữ quả thực quá phổ biến.

Đàm Minh bật dậy: "Tôi biết Trần Dĩnh Dĩnh bị cho uống thuốc gì rồi!"

Pháp y Lão Lý cũng phản ứng kịp: "Tôi sẽ làm xét nghiệm chuyên biệt ngay."

Đây là manh mối hữu hiệu khó khăn lắm mới có được, họ đang định vui mừng thì tiếng chuông điện thoại chói tai dồn dập vang lên.

Cuộc thảo luận như bị ấn nút tạm dừng, bầu không khí nặng nề như nước dâng lên quá ngực, ép chặt nhịp tim.

Trịnh Nham nghe điện thoại, đầu dây bên kia là một giọng nói hoàn toàn khác với tối qua, nhưng nội dung thì giống hệt.

"Các người chậm quá. Ngày mai sẽ có người thứ ba."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc