Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Trần Dĩnh Dĩnh, 22 tuổi. Ba tháng trước cô ấy tự đến bệnh viện điều trị vết thương do tự hành xác, cổ tay phải khâu một đường dài năm centimet. Lúc đó bác sĩ chẩn đoán cô mắc chứng trầm cảm mức độ trung bình, đồng thời có dấu hiệu của chứng hoang tưởng bị hại. Địa chỉ đăng ký tại xã Tam Khúc, cách đây ba mươi cây số."
Theo lời kể của Tiểu Trần, tấm ảnh thứ hai được dán lên bảng trắng trong văn phòng cảnh sát, bên dưới ghi chú vài thông tin cơ bản.
Khi đặt gương mặt hai nạn nhân cạnh nhau để so sánh, có một sự giống nhau đến kinh ngạc.
Trịnh Nham lập tức ra lệnh: "Kiểm tra xem Cù Lỵ có bị trầm cảm không."
Sau đó anh phát hiện ra một vấn đề: "Trần Dĩnh Dĩnh sống cách đây ba mươi cây số, tại sao lại có mặt ở hiện trường vụ án?"
Là do có việc đến đó nên bị hung thủ nhắm trúng hay là bị hung thủ đưa đến? Hai hiện trường vụ án cách nhau khá xa, tại sao hung thủ lại chọn hai địa điểm này?
Tiểu Trần nói: "Tôi sẽ nhờ bên giao thông hỗ trợ kiểm tra camera giám sát trên tuyến đường từ nhà Trần Dĩnh Dĩnh đến hiện trường."
Trịnh Nham gật đầu, nhìn chằm chằm vào những bức ảnh và tiếp tục phân tích: "Hai nạn nhân trạc tuổi nhau, nhận định sơ bộ đều có dấu hiệu bị ngược đãi hoặc tự hành xác. Nhưng làm sao hung thủ biết được điểm chung này? Tại sao khi giết Cù Lỵ lại chọn khu chung cư cô ấy thuê, còn giết Trần Dĩnh Dĩnh lại chọn một trạm xe buýt không hề liên quan?"
Mọi người nhanh chóng nhận nhiệm vụ rồi lên đường.
Đàm Minh lái xe chở hai nhân viên khám nghiệm đến nhà Trần Dĩnh Dĩnh, tranh thủ nhai hai cái bánh mì nhân đậu đỏ khiến bản thân nghẹn đến mức phải vươn cổ ra cả cây số để nuốt.
Xã Tam Khúc mang tiếng là xã, nhưng thực ra nằm không xa khu Đông Nam của Giang Thành, mấy năm gần đây được quy hoạch thành khu nghỉ dưỡng.
Tuy nhiên nơi Trần Dĩnh Dĩnh ở môi trường lại chẳng ra sao. Bề ngoài tòa nhà không thể thay đổi, nhưng bên trong căn hộ cũng chẳng đâu vào đâu, vừa cũ nát vừa trống trải, vài vật dụng ít ỏi vứt lộn xộn, phủ một lớp bụi.
"Trầm cảm mức độ trung bình, cô ấy chẳng còn tâm trạng đâu mà dọn dẹp nhà cửa nữa." Đàm Minh lắc đầu.
Sau đó anh đi tới bồn rửa mặt, cầm cốc đánh răng lên xem, rồi kiểm tra các vật dụng thường dùng khác.
"Đáy cốc vẫn còn ướt, đồ dùng cá nhân có dấu vết mới sử dụng nên chắc chắn cô ấy vừa rời khỏi đây không lâu. Hôm qua, hoặc thậm chí là rạng sáng nay. Chỉ có một bàn chải đánh răng nên chắc không có bạn ở cùng."
Nhân viên khám nghiệm cũng nói: "Có một túi đồ ăn vặt đã mở, khoai tây chiên bên trong vẫn chưa bị ỉu. Thuốc điều trị trầm cảm đã bóc vỏ vẫn còn để trên bàn."
Cứ như thể Trần Dĩnh Dĩnh chỉ định xuống lầu vứt rác, mọi thứ trong nhà vẫn giữ nguyên trạng thái sinh hoạt bình thường.
Vậy tại sao cô ấy lại đột ngột ra ngoài? Cô ấy mắc chứng hoang tưởng bị hại, những người như vậy sợ nhất là phải giao tiếp với người lạ hay ở trong môi trường lạ lẫm.
Đàm Minh nghĩ đến một khả năng…
Trần Dĩnh Dĩnh rất tin tưởng hung thủ, cho nên mới theo hắn ra khỏi nhà, bị đưa đi ba mươi cây số rồi bị sát hại.
Người này có thể là bạn bè, người nhà, hoặc bác sĩ của cô ấy.
Nhưng suy đoán này có một điểm bất hợp lý không thể bỏ qua: Tại sao Trần Dĩnh Dĩnh lại không hề giãy giụa?
Cô ấy tự hành xác xong còn biết tự đến bệnh viện, chứng tỏ vẫn có ý muốn tự cứu mình. Mà treo cổ là một cách chết đau đớn và kéo dài, vậy tại sao cô ấy không phản kháng, mà lại giống như bình thản chấp nhận cái chết?
Trừ khi…
Đàm Minh lập tức gọi cho pháp y Lão Lý: "Lão Lý, anh nhớ kiểm tra xem trước khi chết Trần Dĩnh Dĩnh có uống lượng lớn thuốc ngủ hay bị tiêm thứ gì không. Cả Cù Lỵ nữa, cũng kiểm tra luôn."
Sau đó anh hỗ trợ khám nghiệm và quét toàn bộ căn phòng, không tìm thấy điện thoại nhưng anh lục xem một số sách vở và quần áo Trần Dĩnh Dĩnh để lại.
Phát hiện giống hệt Cù Lỵ, quần áo chủ yếu là màu tối, không ôm dáng, khả năng cao cũng từng gặp vấn đề về an toàn tình dục.
Kiểm tra xong căn phòng, không tìm thấy dấu vết rõ ràng của người thứ hai, Đàm Minh cùng cảnh sát địa phương đi hỏi thăm cư dân quanh đó.
Hàng xóm cùng tòa nhà ít khi gặp Trần Dĩnh Dĩnh, vài lần hiếm hoi thấy cô mở cửa đều là đi vứt rác, người quấn kín mít, trông như một du hồn nhợt nhạt và yếu ớt.
Tuy nhiên ông chủ quán ăn bên ngoài khu dân cư lại có ấn tượng với cô.
"Cô ấy thi thoảng có đến đây ăn cơm, chỉ ngồi góc trong cùng, mặt thì cúi gằm nên chẳng nhìn rõ mặt mũi ra sao."
"Nhưng hình như là hôm kia, cô ấy đến đây và gọi món ếch đá, đó là lần đầu tiên tôi nhìn rõ mặt cô ấy. Gầy trơ xương nhưng có vẻ rất vui, tôi bớt cho số lẻ, cô ấy còn ngẩng đầu cười với tôi một cái."
Đây là người nói nhiều nhất trong hơn chục người được hỏi nãy giờ, Đàm Minh ngược lại có chút cảnh giác.
"Ông cũng quan tâm đến cô ấy nhỉ? Người khác quanh đây đến mặt cô ấy còn chẳng nhớ là đã gặp hay chưa."
Ông chủ cười hiền lành: "Có lần cô ấy nhắc tôi là có gã đàn ông cứ nhìn chằm chằm con gái tôi, bảo tôi để ý một chút. Có thể thấy lúc nói câu đó cô ấy đã phải lấy hết can đảm nên tôi nhớ kỹ, còn tặng thêm cho cô ấy một phần mì xào nữa."
Thì ra là vậy.
Hỏi thêm ông ấy có thấy Trần Dĩnh Dĩnh đi cùng ai không thì ông chủ lắc đầu bảo không.
"Cô ấy ít đến lắm, lần nào cũng chỉ lủi thủi một mình, chẳng nói chuyện với ai."
Đàm Minh không ngạc nhiên.
Người bị trầm cảm và hoang tưởng bị hại hành hạ thì tình trạng này là bình thường.
Hỏi tới hỏi lui cũng chỉ có mỗi manh mối này là có giá trị, vẫn chưa tìm thấy bất kỳ ai khả nghi. Đàm Minh thở dài thườn thượt, gọi video call cho những người khác.
"Sao rồi, tìm thấy đồ vật gì liên quan đến Trần Dĩnh Dĩnh ở nhà Cù Lỵ không?"
Ống kính của Tiểu Trần chĩa vào một hộp thuốc: "Cù Lỵ cũng bị trầm cảm."
"Đoán trước rồi. Còn việc điều tra thực địa thì sao?"
"Có người nhìn thấy chiều thứ Bảy cô ấy đi theo một người đàn ông, chính là Bành Tư Viêm. Camera cũng chứng thực điều này, chỉ là hiện tại vẫn chưa tìm ra rốt cuộc bọn họ đã đi đâu."
Đàm Minh hỏi: "Cậu nghĩ Bành Tư Viêm có phải hung thủ không?"
"Hiện tại kẻ đáng ngờ nhất chỉ có hắn. Chắc chắn là hắn có liên quan đến việc ngược đãi hoặc xâm hại tình dục Cù Lỵ. Trần Dĩnh Dĩnh có vẻ cũng từng trải qua chuyện tương tự, chỉ là chưa chắc chắn kẻ đó có liên quan đến Bành Tư Viêm hay không."
Nói đi nói lại cũng toàn là suy đoán, không có bằng chứng xác thực chĩa vào một nghi phạm cụ thể nào.
Cùng nhau thở dài hai tiếng, Tiểu Trần phân tích: "Anh không tìm thấy điện thoại của Trần Dĩnh Dĩnh, có phải hung thủ nghĩ trong điện thoại có thông tin chỉ điểm nên đã lấy đi không? Nếu hung thủ và Trần Dĩnh Dĩnh liên lạc qua điện thoại thì trước đó chắc chắn phải có kênh nào để làm quen, ví dụ như phòng khám hay nhóm chat giao lưu bệnh nhân trầm cảm trên mạng? Nhưng lịch sử chi tiêu của Cù Lỵ cho thấy cô ấy chưa từng đi bệnh viện hay phòng khám tâm lý, trên điện thoại cũng không tìm thấy nhóm chat kiểu này."
Đây là một hướng điều tra, Đàm Minh nói: "Vậy chứng tỏ có kênh liên lạc khác mà chúng ta chưa biết. Có một người chắc chắn hiểu rõ những chuyện này hơn chúng ta.
Bác sĩ khoa tâm thần của bệnh viện."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







