Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cậu ta giãy giụa kịch liệt, mạnh miệng nhưng trong lòng run sợ hét lên: "Các người làm cái gì vậy? Dựa vào đâu mà coi tôi như tội phạm! Có gì muốn hỏi thì hỏi tại chỗ không được sao? Tôi còn phải ra sân bay, chuyến bay của tôi cất cánh lúc rạng sáng đấy!"
"Trong nhà chết ba mạng người, vậy mà các người lại vội vã đường ai nấy đi. Thành thật chút đi, chú thím Tư của cậu đã tố cáo cậu là hung thủ sát hại cả Triệu Lệ và Triệu Minh Khiêm, có gì muốn nói thì vào phòng thẩm vấn mà trình bày với chúng tôi." Tiểu Trần "tận tình" giải thích, giọng nói to đến mức người nhà họ Triệu xung quanh đều nghe thấy.
Quả nhiên, người nhà họ Triệu nhìn cậu ta với ánh mắt không thể tin nổi.
Đàm Minh gõ gõ cuốn sổ ghi chép: "Xem ra bản lời khai lần này sẽ khác xa lần trước đây."
Sau khi đưa người về cục cảnh sát, nhóm Trịnh Nham lập tức tiến hành thẩm vấn Triệu Minh Nhạc.
Phòng tuyến tâm lý của cậu ta đang lúc yếu ớt nhất, không cần đập bàn quát tháo, mặt cậu ta đã trắng bệch, đôi môi mím chặt, tỏ rõ thái độ không muốn hợp tác.
Đàm Minh đọc hồ sơ chuyển tiền điều tra được cho cậu ta nghe, thuận tiện chuyển lời tố cáo của Lương Vân.
"Triệu Minh Nhạc, bạn gái bí mật của cậu vào lúc 5 giờ 37 phút sáng nay đã chuyển khoản hai mươi vạn cho cháu gái của Lương Vân là Lương Tư Kỳ. Theo lời khai của Lương Vân thì số tiền này là cậu dùng để mua chuộc họ không truy cứu cái chết của Triệu Minh Khiêm, cậu có thừa nhận không?"
Triệu Minh Nhạc không mở miệng, ánh mắt đảo liên hồi đầy vẻ căng thẳng.
Đàm Minh tiếp tục: "Xem ra là không thừa nhận. Quả thực, nếu dùng để mua chuộc họ, số tiền này lẽ ra nên chuyển muộn hơn một chút mới đúng. Thời gian chuyển khoản lại trùng khớp với khoảng thời gian Triệu Minh Khiêm tử vong. Thực ra số tiền này vốn dĩ dùng để bịt miệng Triệu Minh Khiêm đúng không? Là chuyện cậu sát hại Triệu Lệ bị hắn phát hiện, hắn muốn cậu dùng tiền tiêu tai, mà sau khi cậu giả vờ thỏa hiệp đã giết chết hắn, phải không?"
Cậu ta vẫn không mở miệng, vẫn dùng thái độ chống đối tiêu cực.
"Cậu nghĩ không mở miệng là giải quyết được vấn đề sao? Khẩu cung không phải là thứ bắt buộc, chỉ cần có động cơ, có chứng cứ thì cậu vẫn sẽ bị…"
"Vậy các anh tìm được chứng cứ gì rồi?" Triệu Minh Nhạc đột ngột lên tiếng, giống như bộ não đã hoạt động hết công suất để tìm ra lối thoát: "Cái chết của bác cả tôi là tai nạn, là do bác ấy quá mệt mỏi, lơ đễnh trẹo chân nên mới ngã vào cái cuốc, trên cán cuốc đó không có vân tay của tôi. Hơn nữa tôi còn định cứu bác ấy, lúc đó người bận rộn cầm máu chỉ có mình tôi."
Càng nói cậu ta càng tự tin, sắc mặt trắng bệch dần hồi phục, lại nói: "Hơn nữa tại sao tôi phải giết bác cả? Vì tiền ư? Bác ấy coi tôi như con đẻ, từ sớm đã bảo tôi sẽ được tiếp quản công ty, bác ấy còn sống tôi càng được lợi nhiều hơn không phải sao?"
Quả thực cậu ta đã phản bác lại sự nghi ngờ từ cả hai phương diện động cơ và chứng cứ.
Đàm Minh phẩy phẩy tập tài liệu giấy tờ ghi chép chuyển khoản: "Vậy cậu giải thích đi, tại sao lại chuyển tiền cho người chi bốn? Lại còn đúng vào thời gian Triệu Minh Khiêm tử vong?"
"Lúc đó Triệu Minh Khiêm đến tìm tôi đòi tiền. Nó nói bác cả chết rồi nên giờ không còn ai cho nó tiền nữa, nó sẵn sàng không tranh giành quyền thừa kế công ty, miễn là tôi tiếp tục chu cấp tiền cho nó tiêu xài. Hai mươi vạn đổi lấy việc nó không đụng tay vào chuyện công ty thì tôi cảm thấy rất hời. Đưa tiền xong tôi liền đi, lúc đi nó vẫn còn khỏe mạnh bình thường."
Trịnh Nham châm chọc: "Con gái Triệu Lệ còn sống sờ sờ ra đó, thế mà các người đã coi như không có ai bắt đầu tính kế chia chác di sản của người khác rồi."
Da mặt Triệu Minh Nhạc căng lại, trầm giọng nói: "Bác cả đã nói với chúng tôi những chuyện này từ sớm, tại sao lại không thể nói?"
Thái độ thản nhiên đến mức đáng ghét.
"Cậu nói sau khi chuyển khoản cho Triệu Minh Khiêm thì rời đi, lúc đó hắn vẫn bình thường, có ai làm chứng không?"
"Tôi không biết có ai nhìn thấy không, chắc là không có."
"Vậy tức là không có ai làm chứng."
Triệu Minh Nhạc lập tức đáp trả: "Tương tự cũng chẳng có ai chứng minh được là tôi giết Triệu Minh Khiêm đúng không?"
Đàm Minh liếc nhìn cậu ta một cái, lại chỉ vào bản ghi chép chuyển khoản: "Tại sao chuyển tiền lại phải tốn công như vậy, thông qua bạn gái cậu chuyển cho cháu gái Lương Vân, tức chị họ của Triệu Minh Khiêm?"
"Bởi vì Triệu Minh Khiêm không muốn để chú thím Tư biết, hạn mức tiêu tiền của nó đều bị chú Tư quản lý chặt."
"Nhưng bọn họ vẫn biết đấy thôi."
"Có thể là người chị họ kia đột nhiên nhận được hai mươi vạn, cảm thấy vẫn nên nói với thím Tư một tiếng? Dù sao cũng không liên quan đến tôi."
"Vậy tại sao hai lần điều tra, khẩu cung của tất cả mọi người đều nhất quán, có phải cậu bảo người nhà họ Triệu khai gian dối không?"
"Đương nhiên không phải, cái chết của bác cả là tai nạn, cách nói của mọi người đương nhiên giống nhau. Nếu không phải Triệu Mạn tinh thần bất ổn thì đã chẳng báo cảnh sát. Còn cái chết của Triệu Minh Khiêm, không ai phát hiện ra hung thủ, đương nhiên cũng không đưa ra được manh mối gì. Huống hồ các anh còn lôi chuyện bác cả hại chết ông nội ra nên chúng tôi không thể nào đồng tình với chuyện đó được."
Liên tiếp mấy câu hỏi, Triệu Minh Nhạc đều đối đáp trôi chảy, dường như cho rằng mình thực sự vô tội, cảnh sát cũng vì không có chứng cứ nên chẳng làm gì được cậu ta, tay chân thả lỏng vô cùng thoải mái.
Lúc này Trịnh Nham và Đàm Minh tạm dừng hỏi cung vài phút. Từ bên ngoài có người đưa vào một bản báo cáo mới, hai người xem qua vài lần rồi liếc nhìn Triệu Minh Nhạc đầy ẩn ý.
Triệu Minh Nhạc ngồi thẳng dậy, cau mày nhìn tập tài liệu đó.
"Báo cáo khám nghiệm tử thi của Triệu Minh Khiêm, muốn xem không?" Đàm Minh tìm điểm trọng tâm đọc cho cậu ta nghe: "Tổng hợp kích thước hình dạng vết thương và hướng nứt vỡ của hộp sọ… có thể suy đoán hung thủ đã ấn đầu nạn nhân đập vào bia mộ, hơn nữa chiều cao của hung thủ cao hơn nạn nhân, phán đoán sơ bộ chiều cao khoảng một mét tám."
Trịnh Nham bồi thêm: "Người nhà họ Triệu các người, người cao đạt đến một mét tám cũng chẳng có mấy mống."
Triệu Minh Nhạc lại mím chặt môi, nặn ra một câu: "Cũng chưa chắc là người nhà chúng tôi, Triệu Minh Khiêm quen biết đầy rẫy đám bạn bè du thủ du thực cao to lực lưỡng."
"Nhưng thời gian tử vong là vào khoảng 5 giờ 40 phút, mà thời gian cậu bảo người chuyển khoản là 5 giờ 37 phút. Lương Tư Kỳ nhắn lại cho Triệu Minh Khiêm xác nhận đã nhận được tiền là 5 giờ 39 phút. Chẳng lẽ trong vòng 30 giây sau khi cậu rời khỏi Triệu Minh Khiêm, có một người cao một mét tám đột nhiên xuất hiện đập chết hắn, mà cậu vì đột ngột mắt mù tai điếc nên không biết là ai?"
Sắc mặt Triệu Minh Nhạc lại trở nên trắng bệch khó coi.
Trịnh Nham hừ lạnh một tiếng: "Xem ra cậu chưa cập nhật đủ sự phát triển của công nghệ mới trong và ngoài nước rồi. Hiện nay pháp y đã có thể sử dụng công nghệ dựng mô hình 3D để hỗ trợ phá án, đưa ra thời gian tử vong chính xác hơn nhiều."
Đàm Minh liếc nhìn khoảng thời gian vốn dĩ không quá chính xác trên tài liệu, vẻ mặt tự nhiên phối hợp với Trịnh Nham ca ngợi công nghệ mới.
Sau đó nhìn Triệu Minh Nhạc mồ hôi vã ra như tắm.
Khi có chứng cứ xác thực bày ra trước mắt, kẻ có tật giật mình sẽ không còn tâm trí đâu mà phân biệt kỹ càng thật giả, tiếng tim đập thình thịch như sấm khiến đầu óc hắn ta mụ mị đi.
"Tôi… lúc đó tôi…"
Trịnh Nham: "Tôi khuyên cậu sớm thành khẩn khai báo, rốt cuộc cậu có dự mưu giết Triệu Minh Khiêm hay là trong lúc tranh chấp lỡ tay…"
"Tôi lỡ tay!"
Nỗi sợ hãi dồn nén chạy loạn trong não, một khi thấy có lối thoát tốt hơn một chút so với kết cục bi thảm nhất đã dự tính thì hắn ta liền vội vàng chui tọt vào.
Triệu Minh Nhạc cuống quýt nói: "Tôi thật sự là lỡ tay! Tôi quá tức giận, liền đẩy nó một cái, lúc đó trời rất tối…"
Tuy rằng vẫn còn che giấu, nhưng tấm màn dối trá đã bị xé toạc một đường, việc rách toạc ra chỉ là chuyện sớm muộn.
Hơn một tiếng sau, Triệu Minh Nhạc suy sụp tinh thần bị đưa đến đối chất trước mặt vợ chồng Triệu Húc và Lương Vân, thừa nhận hành vi phạm tội là cố ý giết hại Triệu Minh Khiêm.
Triệu Húc và Lương Vân òa khóc nức nở, khi bước ra khỏi phòng thẩm vấn, hai vợ chồng nhìn nhau một cái rồi lại ai nấy cúi đầu tiếp tục khóc thương cho đứa con trai số khổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


