Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 19: Vụ Án Đoạt Hồn Bên Quan Tài 8

Cài Đặt

Chương 19: Vụ Án Đoạt Hồn Bên Quan Tài 8

Vụ án nhà họ Triệu, hai ngày ba mạng người, đến đây cuối cùng cũng đã điều tra rõ được một mạng.

Người của Đội điều tra hình sự số 2 hơi thở phào nhẹ nhõm được một nửa.

Trịnh Nham nói: "Bây giờ phải tập trung điều tra cái chết của Triệu Lệ, rốt cuộc là tai nạn hay là mưu sát."

Đàm Minh khô cả miệng, uống ừng ực hết cốc nước rồi thở dài: "Vụ án này càng lúc càng thiếu manh mối, khám nghiệm tử thi và hiện trường đều không có thông tin hữu hiệu. Chỉ có lời tố cáo miệng của Lương Vân về hung thủ, nhưng Triệu Minh Nhạc không chịu thừa nhận chuyện này, cứ khăng khăng một mực là tai nạn."

Tiểu Trần tiếp lời: "Nếu lúc sinh thời Triệu Lệ thực sự cam tâm tình nguyện coi Triệu Minh Nhạc là người thừa kế, vậy thì đúng là cậu ta không có động cơ gì cả."

Mấu chốt là, xoay quanh việc Triệu Lệ có "cam tâm tình nguyện" hay không thì người nhà họ Triệu mỗi người lại có một cách nói khác nhau.

Trịnh Nham mở nắp hộp mì tôm vừa úp, tranh thủ lúc dùng nĩa trộn mì lên cho tơi thì nói: "Gọi Triệu Mạn đến một chuyến, để bọn họ cùng nhau tranh luận cho rõ ràng, xem ai nói có lý hơn."

Con người ta khi đại họa lâm đầu hoặc khi đại thù được báo, thường sẽ không giữ mồm giữ miệng mà nói ra những lời thật lòng.

Lúc Triệu Mạn đến thì đã là sáng hôm sau, mắt vẫn còn sưng, nhưng ánh nhìn lại sáng đến dọa người.

"Là Triệu Minh Nhạc giết Triệu Minh Khiêm sao? Vậy chuyện của ba cháu có phải cũng đã điều tra rõ rồi không?" Cô hỏi Trịnh Nham.

"Vẫn chưa. Có điều cháu đã nghĩ kỹ chưa, đồng ý tiếp tục điều tra chứ?"

Triệu Mạn nói với chất giọng đầy hận thù: "Chú Tư gọi điện thông báo cho chúng cháu rồi, Triệu Minh Nhạc giết người, di sản của ba cháu không thể nào để lại cho người của chi ba. Nhưng sức khỏe của cháu lại không cho phép… cho nên cháu cần biết người của chi tư có tham gia vào hay không. Nếu người chi tư không dính líu đến những chuyện này thì cháu sẽ chia một phần cho Triệu Minh Lâm."

Triệu Minh Lâm chính là con trai út của chi tư.

Trịnh Nham vỗ nhẹ vai cô, đưa cô vào phòng thẩm vấn.

Ba bên chạm mặt, Triệu Mạn không thể chờ đợi thêm, lập tức chĩa mũi dùi vào Triệu Minh Nhạc.

"Anh giết Triệu Minh Khiêm, vậy có phải ba tôi cũng do anh giết không? Có phải là anh không? Có phải không?! Lúc sinh thời người cháu trai mà ba tôi yêu quý nhất chính là anh đấy Triệu Minh Nhạc…”

Triệu Minh Nhạc có chút chật vật, nhưng vẫn lập tức lắc đầu phủ nhận.

"Không phải anh!"

"Vậy chẳng lẽ là Triệu Minh Khiêm? Nhưng lúc đó nó hoàn toàn không có trong đội đưa tang. Chắc chắn chính là anh! Rõ ràng là anh đứng cách đó cũng không gần, thế nhưng lại là người đầu tiên lao lên cầm máu cho ba tôi, ai biết được anh thực sự đang cầm máu hay đang làm cái gì, dù sao anh cũng thích giết người lúc trời tối không nhìn rõ mà!"

Triệu Minh Nhạc há miệng, nhưng không tìm được lời nào để phản bác.

Bởi vì quả thực là Triệu Minh Khiêm có bằng chứng ngoại phạm, vậy thì hắn ta giết người kiểu gì? Nếu không phải Triệu Minh Khiêm, vậy kẻ tình nghi lớn nhất đúng là cậu ta.

Triệu Mạn thấy cậu ta không nói nên lời thì lập tức trở nên kích động: "Anh thừa nhận rồi phải không? Chính anh là người đã giết ba tôi có đúng không?"

Cô lăn bánh xe lăn tới, thậm chí mặc kệ đầu gối va vào chân bàn cái rầm.

"Rốt cuộc tại sao anh lại muốn giết ba tôi? Ông ấy đối xử với anh tốt như vậy! Nói đi! Anh đã làm như thế nào? Nếu không phải tôi báo cảnh sát thì chuyện đó trông đúng thật là một vụ tai nạn! Có phải anh đã mua chuộc người cầm cuốc là Thạch Kiến Trung có đúng không? Hay anh có cách nào chắc chắn rằng ba tôi sẽ bị trẹo chân rồi ngã về bên phải? Triệu Minh Nhạc, anh nói đi!"

Những câu hỏi này cũng là điều mà nhóm người Trịnh Nham muốn biết, họ nhìn chằm chằm vào phản ứng của Triệu Minh Nhạc.

Triệu Mạn ép rất sát, hai tay túm chặt lấy áo cậu ta. Triệu Minh Nhạc bị còng tay nên không thể né tránh quá nhiều, trong cơn hoảng loạn chỉ biết nương theo từng câu hỏi mà trả lời.

"Anh không mua chuộc Thạch Kiến Trung! Em bảo cảnh sát đi điều tra đi, anh và ông ta một là không quan hệ, hai là chưa từng đưa tiền…"

"Anh cũng không đoán được bác cả sẽ trẹo chân! Anh đâu phải thần tiên đâu mà có thể điều khiển được bác ấy ngã về bên phải!"

"Vậy rốt cuộc anh giết ông ấy bằng cách nào!" Giọng Triệu Mạn đột nhiên trở nên chói tai, cô nắm lấy hắn ta rồi lắc mạnh: "Anh có thể giết ba tôi một cách không một tiếng động, vậy thì tiếp theo có phải anh định tạo ra một vụ tai nạn nữa để giết tôi không?!"

"Anh không có bản lĩnh lớn như thế!" Nếu không thì đã chẳng vì thời gian quá gấp rút mà để lại sơ hở rồi bị bắt.

Triệu Minh Nhạc cắn chết không nhận, thậm chí nhìn sang chú thím Tư đang đứng ngoài cuộc, còn mưu toan hắt nước bẩn lên người Triệu Minh Khiêm đã chết.

"Nếu thật sự có thể tạo ra tai nạn không một tiếng động, tại sao em không nghi ngờ là Triệu Minh Khiêm? Nói không chừng là nó cố ý trốn đi để tạo bằng chứng ngoại phạm, nói không chừng là nó mua chuộc Thạch Kiến Trung, hơn nữa lúc đó chú Tư đi ngay sau lưng bác cả… Đúng! Là chú Tư!"

Triệu Minh Nhạc cũng kích động lên, ánh mắt nhìn về phía chú thím Tư tràn đầy ác độc.

Nếu cậu ta bị bắt, trong nhà họ Triệu còn ai có thể hưởng thụ di sản của Triệu Lệ? Chỉ có người của chi tư, bởi vì còn có một Triệu Minh Lâm.

Nhưng muốn gắn cho Triệu Minh Khiêm cái danh tiếng tốt rồi lấy danh nghĩa không tham gia chuyện này để an ổn tiếp nhận di sản sao? Không đời nào!

"Chắc chắn là Triệu Minh Khiêm sai khiến chú Tư làm! Nó trốn ra ngoài để giả vờ không liên quan đến chuyện này! Mạn Mạn, lúc đó chú Tư đứng gần bác cả nhất, nếu như muốn khiến bác cả ngã vào cái cuốc bên phải thì chú Tư là người thuận tiện để ra tay nhất!"

Sắc mặt Triệu Húc và Lương Vân lập tức thay đổi.

"Triệu Minh Nhạc, mày đừng có lôi người khác xuống nước lung tung! Nếu thật sự có liên quan đến chúng tao thì Minh Khiêm đã chẳng dám tìm mày để đòi tiền!"

Triệu Minh Nhạc nói Triệu Minh Khiêm tìm mình đòi tiền không có nguyên nhân đặc biệt, nhưng việc bọn họ hẹn nhau trước mộ ông nội vốn dĩ đã vô cùng kỳ quái. Mạnh dạn đoán rằng, là do Triệu Minh Khiêm biết Triệu Minh Nhạc giết bác cả nên mới đi tống tiền.

Nhưng lý do này Triệu Minh Nhạc có dám thừa nhận không?

Thừa nhận thì tội chồng thêm tội; không thừa nhận thì người của chi tư cứ thế thoát tội.

Lúc này Triệu Húc và Lương Vân kéo Triệu Mạn nói: "Mạn Mạn, cháu đừng tin lời nó nói, đến Minh Khiêm mà nó còn giết được thì còn chuyện gì không làm được? Nó chính là không muốn thấy nhà chúng ta sống yên ổn thôi!"

Triệu Mạn không nhận được câu trả lời, suy sụp buông tay ra, dựa vào người Lương Vân khóc.

"Thím Tư, sao anh ta có thể đối xử với ba cháu như vậy!"

Hiện giờ cha mẹ Triệu Mạn đều đã mất, bản thân lại là một cô gái mệnh không dài, dựa dẫm vào họ hàng thân thích là chuyện rất bình thường.

Đến lúc đó chi tư dựa vào điều này mà tiếp nhận di sản của Triệu Lệ, còn Triệu Minh Nhạc bị bắt ngồi tù mười mấy năm đi ra thì liệu còn phần của cậu ta không? Không những không có, mà cha mẹ cậu ta cũng có thể bị vạ lây.

Suy nghĩ của Triệu Minh Nhạc đấu tranh dữ dội, biểu cảm méo mó đến mức ánh mắt nhìn Lương Vân có chút đáng sợ.

"Mạn Mạn, em đừng vội tin thím Tư," Hắn ta bỗng nhiên nói: "Triệu Minh Khiêm đến tìm anh là vì cho rằng anh đã giết bác cả. Bất kể có phải là anh hay không, em nói xem làm sao nó biết được? Rõ ràng nó không có mặt ở hiện trường… Là chú Tư nói cho nó biết, tại sao chú ấy lại báo…"

"Triệu Minh Nhạc, mày câm mồm!" Triệu Húc và Lương Vân cắt ngang lời cậu ta, còn muốn lao lên bịt miệng cậu ta lại nhưng bị Đàm Minh nhanh tay lẹ mắt kéo ra.

"Hơn nữa mọi người biết tại sao tôi lại muốn làm hại bác cả không? Bởi vì tôi 'vô tình' nghe được Triệu Minh Khiêm gọi điện thoại nói với người ta rằng lòng tốt trước giờ của bác cả đều là giả tạo, bác ấy tuyệt đối không thể nào giao công ty cho tôi, thậm chí tiền cũng sẽ không cho nữa."

"Bây giờ nghĩ lại mới biết, nó chính là cố tình nói cho tôi nghe. Mà tại sao tôi lại tin ư? Bởi vì tôi đã nhìn thấy bác cả bịt mũi, bịt miệng làm ông nội chết ngạt!"

"Đến bác cả là đứa con hiếu thảo nhất mà còn dám giết cha thì liệu có đối xử tốt với chúng tôi không? Vậy ai là người bảo Triệu Minh Khiêm cố tình nói cho tôi nghe những lời đó? Chắc chắn là cả nhà bọn họ đã bàn bạc rồi đưa ra quyết định! Mấy người chú Tư không biết cái chết của ông nội có vấn đề nhưng vẫn dám vì tiền mà lên kế hoạch giết bác cả. Mạn Mạn, em nói xem rốt cuộc ai đáng sợ hơn!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc