Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhìn Thấu Tội Ác Từ Trong Giấc Mơ Chương 17: Vụ Án Đoạt Hồn Bên Quan Tài 6

Cài Đặt

Chương 17: Vụ Án Đoạt Hồn Bên Quan Tài 6

Lương Vân, bốn mươi mốt tuổi, kinh doanh một cửa hàng quần áo, là một người phụ nữ rất chú trọng ăn mặc và cầu kỳ.

Cởi bỏ lớp vải xô gai để tang, bên trong bà ta lại mặc một bộ quần áo cao cấp màu đỏ nước.

Bà ta ngồi trong phòng thẩm vấn, thần sắc ủ rũ. So với dáng vẻ khi điều tra về cái chết của Triệu Lệ vào hôm kia thì hiện tại, trông Lương Vân như thể tinh thần và collagen trên mặt đều đã trôi tuột đi hết.

Trịnh Nham bước vào phòng thẩm vấn, trước tiên là nhìn chằm chằm bà ta một lúc. Nhìn ở cự ly gần, trên gương mặt đó không chỉ có nỗi đau thương.

"Lương Vân, vừa rồi bà nói muốn tố giác Triệu Minh Nhạc giết Triệu Minh Khiêm? Có chứng cứ gì không?"

Lương Vân rũ mắt xuống, tiếng khóc giống như được máy biến âm mô phỏng một người mẹ nạn nhân vô cùng hoàn hảo: "Chính nó tự nói, nó nói… nó nói nó nghi ngờ Minh Khiêm giết bác cả, nên hai đứa tranh cãi trước mộ ông nội, nó muốn Minh Khiêm nhận lỗi…"

Trịnh Nham có chút bất ngờ, ngắt lời bà ta: "Bà cũng cho là như vậy? Cho rằng con trai bà đã giết chết Triệu Lệ?"

"Tôi…" Lương Vân vậy mà không phủ nhận ngay lập tức, ấp úng vài câu mới nói: "Không phải, lúc đó Minh Khiêm đi quán bar mà. Đó là tai nạn. Nhưng Minh Nhạc không nghĩ vậy, nó cứ khăng khăng là do Minh Khiêm làm, nên lúc đó hai đứa mới tranh cãi, còn động tay động chân. Trong lúc tức giận nó đẩy Minh Khiêm một cái, kết quả phát hiện Minh Khiêm cứ thế đập đầu vào bia mộ mà tắt thở ngay tại chỗ…"

Kể xong lại muốn khóc, Trịnh Nham lần nữa lạnh lùng ngắt lời: "Con trai bà không giết Triệu Lệ nhưng lại bị Triệu Minh Nhạc hại chết, tại sao trước đó bà không nói?"

Lương Vân: "Tôi cũng mới biế…"

"Cho dù trước đó không biết, nhưng con trai bà đã chết, bình thường thì cha mẹ đều sẽ phải gào khóc và yêu cầu điều tra rõ ràng. Vậy mà lúc đó các người lại im lặng đồng ý không tiếp tục điều tra nữa."

Màn khóc lóc hoàn hảo của Lương Vân không thể diễn tiếp được nữa.

Nhưng dường như Trịnh Nham chỉ tranh thủ châm chọc bà ta một câu, ngay sau đó lại hỏi: "Bà nói mới biết, vây thì cụ thể là biết từ lúc nào? Tại sao nó giết người xong lại phải nói cho bà là mẹ của nạn nhân biết?"

"Bởi vì…" Môi bà ta mấp máy nhưng không thốt nên lời, dường như sau khi bị ngắt quãng, bà ta không thể nối lại câu chuyện đã chuẩn bị sẵn nữa.

Đàm Minh ở bên cạnh buông một câu nhẹ tênh: "Bởi vì Triệu Minh Nhạc muốn các người tha thứ và giúp làm chứng giả sao? Nhưng đã không muốn truy cứu rồi, sao giờ lại lật mặt tố cáo cậu ta? Là do lợi ích đưa chưa đủ à?"

Mặt Lương Vân đỏ rồi lại xanh, cảm thấy vô cùng bẽ bàng trước sự chế giễu của cảnh sát, thậm chí còn thấy bực tức.

"Tôi đến để cung cấp manh mối, nếu các anh không muốn nghe thì cứ coi như tôi chưa từng đến!"

Trịnh Nham vừa ghi chép vừa gật đầu, đột ngột hỏi: "Triệu Húc đâu? Con trai bị Triệu Minh Nhạc hại chết, chắc không chỉ mình bà muốn tống Triệu Minh Nhạc vào tù chứ? Sao ông ấy không đến?"

Lương Vân lại bị một câu hỏi không liên quan làm cho khựng lại: "Ông ấy… ông ấy ở nhà. Thi thể Minh Khiêm còn đang…"

Không cần nói hết câu, với tư cách là mẹ nạn nhân, chỉ cần nói đến đó rồi khóc là được.

Nhưng cả hai cảnh sát đều dửng dưng vô cảm.

Đàm Minh hỏi: "Về những điều bà nói, có bằng chứng gì không? Bà phải biết rằng, không có chứng cứ xác thực thì đến lúc đó chỉ cần Triệu Minh Nhạc phủ nhận hoàn toàn là xong. Giống như trước đó tất cả các người thống nhất khẩu cung thì chúng tôi cũng hết cách điều tra vậy."

"Có!" Lương Vân lập tức nói: "Lúc đó nó muốn… muốn an ủi vợ chồng tôi nên đã chuyển cho chúng tôi một khoản tiền. Có điều để cho chắc ăn, nó bảo bạn gái mới quen chuyển khoản cho cháu gái tôi."

Đàm Minh cười khẩy: "Cũng lòng vòng gớm nhỉ, hèn gì không tra ra được. Nói nghe xem, cháu gái bà tên là gì? Nhận được tiền lúc mấy giờ? Để tôi nhớ xem nào, theo lời bà nói thì hẳn là sau buổi trưa nhỉ? Bà nói tên ra đi, chúng tôi sẽ yêu cầu ngân hàng tra soát thời gian giao dịch."

"Nó…"

"Thực ra tra cứu lịch sử giao dịch của bạn gái Triệu Minh Nhạc cũng thế thôi, nhưng tôi rất tò mò, tại sao cậu ta nhất định phải nói cho vợ chồng bà biết? Lúc đó không ai nhìn thấy cậu ta giết Triệu Minh Khiêm, chỉ cần cứ thế giấu nhẹm đi là được, mà lại còn an toàn hơn. Tại sao nhất định phải nói cho các người? Điều gì khiến cậu ta chắc chắn rằng vợ chồng bà nhất định sẽ bị mua chuộc?"

Lương Vân không nói được nữa, trán bắt đầu toát mồ hôi.

Lúc này Trịnh Nham mạnh tay đập bàn một cái rầm, dọa bà ta giật bắn mình.

"Chi bằng để tôi trả lời thay bà nhé: Bởi vì Triệu Minh Nhạc biết vợ chồng bà đều là những kẻ thấy tiền sáng mắt, vì tiền mà vứt bỏ một đứa con trai cả cũng chẳng là gì, dù sao vẫn còn một đứa con út có tiền đồ hơn!"

"Không phải! Đừng có nói hươu nói vượn!" Biểu cảm của Lương Vân lập tức trở nên méo mó, hét lên: "Các người ngậm máu phun người! Tôi vất vả sinh Minh Khiêm ra nuôi nấng hai mươi năm, sao có thể vì tiền mà vứt bỏ nó! Các người căn bản không hiểu!"

"Ồ, vậy là còn có nguyên nhân khác," Trịnh Nham ngả người ra sau ghế: "Là vì thực ra cậu ta cũng chẳng hề vô tội? Vì cậu ta thực sự chính là hung thủ giết Triệu Lệ… hoặc là tòng phạm?"

"Không phải." Ánh mắt Lương Vân đảo liên tục, hai tay nắm chặt đặt trước người.

"Không phải cái gì? Không phải hung thủ hay không phải tòng phạm?"

"Dù sao cũng không phải. Các anh nên đi bắt Triệu Minh Nhạc về mà thẩm vấn…"

"Vậy cũng phải đợi bà bổ sung chứng cứ đầy đủ hơn chút đã. Bà nói là Triệu Minh Nhạc gọi Triệu Minh Khiêm ra trước mộ ông nội đối chất? Tại sao Triệu Minh Khiêm lại đồng ý đi? Thực ra nói ngược lại còn dễ hiểu hơn đấy: Là Triệu Minh Khiêm chủ động tìm Triệu Minh Nhạc chất vấn cậu ta có phải là hung thủ giết bác cả hay không, nhưng con trai bà không định tố giác, có lẽ chỉ muốn kiếm chút tiền bịt miệng? Nhưng Triệu Minh Nhạc không muốn bị uy hiếp nên dứt khoát ra tay tàn độc, sau đó đổ tội giết bác cả lên đầu Triệu Minh Khiêm… Triệu Minh Nhạc đã đưa cho các người bao nhiêu tiền?"

"Hai mươi vạn… Không phải! Đó là nó vì muốn an ủi chúng tôi nên mới…"

"Lương Vân!" Trịnh Nham quát lớn: "Con trai bà là Triệu Minh Khiêm chết không nhắm mắt! Nhận hai mươi vạn đó bà tưởng là xóa bỏ được hết sao? Bây giờ cả nhà họ Triệu đều nghĩ nó chính là hung thủ hại chết Triệu Lệ, nghĩ rằng Triệu Minh Nhạc đang thay gia tộc trừng trị kẻ bại hoại, còn vợ chồng bà thì mặc kệ chậu nước bẩn này hắt lên người nó! Bà tưởng bà có thể dùng cái thóp này khiến Triệu Minh Nhạc áy náy cả đời à? Triệu Mạn mới là người thừa kế thứ nhất của đống di sản kia, cô bé chỉ cần yêu cầu Triệu Minh Nhạc ký thỏa thuận đuổi gia đình bà ra khỏi dòng họ trước khi tiếp quản công ty, thì sau này một xu bà cũng không nhận được đâu! Danh tiếng và một mạng của con trai bà chỉ đáng giá hai mươi vạn thôi sao!"

Lại thêm một tiếng đập bàn quát tháo, sự tự tin của Lương Vân khi bước vào đồn cảnh sát đã bị đập nát từng mảnh, cuối cùng bà ta bưng mặt khóc, khóe miệng nhếch lên một độ cong như khóc như cười.

Giọng nói đau khổ xen lẫn sợ hãi của bà ta lọt qua kẽ ngón tay: "Là Triệu Minh Nhạc… là Triệu Minh Nhạc giết Triệu Lệ cũng giết cả con trai tôi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc