Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lão nhân nói đến đây, hít một hơi sâu, mắt hơi hoe đỏ: “Mộ cô nương vừa cất tiếng khóc chào đời, thì mẫu thân nàng nhắm mắt xuôi tay. Thầy tướng số bảo nàng sát khí quá nặng, khắc mẹ ngay khi ra đời, cho là mệnh dữ. Các nhũ mẫu trong huyện chẳng ai dám nuôi, người người đều sợ bị nàng khắc chết. Mộ lão bất đắc dĩ, đành xuống thôn ta mua hai con dê cái đang cho sữa, làm cha làm mẹ, một tay nuôi lớn.
Thầy tướng còn bảo, nàng chỉ có ở cùng người chết mới nuôi sống được. Từ đó, Mộ lão liền cầu quan trên, ba tuổi đã đưa nàng theo vào nha môn, ra vào nghĩa trang, dạy hết tuyệt học nghiệm thi cả đời. Lạ kỳ thay, từ khi nàng xuất hiện, huyện ta có án là phá, chẳng có vụ nào uổng mạng. Quan trên phá được án, danh tiếng vang xa, tri huyện nhờ thế cũng lần lượt thăng chức. Người trong huyện đều đồn: Mộ cô nương này chính là âm sai chuyển thế, dù sợ nàng nhưng cũng phải kính trọng. Quan trên mặc cho nàng tự do ra vào nha môn, nàng mới trở thành nữ ngỗ tác duy nhất của Đại Hưng ta.”
Đứa trẻ bên cạnh nghe đến ngây người, đôi mắt sáng long lanh như dính chặt vào từng lời lão nhân kể. So với truyện cổ tích mẹ nó hay kể trước khi ngủ, câu chuyện này càng kỳ lạ, càng hấp dẫn hơn.
Lão nhân ngưng một lát, giọng lại chùng xuống, như tiếc nuối một đoá hoa nở sai mùa: “Thế nhưng... rốt cuộc vẫn là nữ tử. Thân thế như nàng, lại thêm những lời đồn đãi ma mị kia, e rằng khó gặp được người thật lòng. Thật tiếc thay, dung mạo nàng rất đẹp, lại giống hệt mẫu thân đã khuất – một vẻ đẹp khuynh thành nhưng mang nét lạnh lẽo âm u.”
“Đẹp đến thế ạ? Có xinh hơn cả A Tú tỷ trong thôn không?” Đứa trẻ tròn mắt hỏi.
Lão nhân bật cười, xoa đầu nó: “Chờ nàng đến, tự khắc ngươi sẽ biết.”
Giang Nam vào tháng sáu, chính là mùa mưa liên miên không dứt.
Đêm qua mưa vừa tạnh, sáng sớm trời trong chưa lâu, mây đen lại kéo đến, lất phất mưa bay, tựa như tơ vương từ trời cao buông xuống nhân gian.
Dưới cơn mưa bụi giăng giăng, con đường làng đất đỏ quanh co phía trước Triệu gia thôn mờ mịt hơi nước. Trong màn mưa nhè nhẹ, có một bóng người dần dần hiện ra, bước đi thong thả nhưng vững vàng, áo vạt dài lay động trong gió nhẹ.
Bên ngoài Triệu gia viện, dân làng nín thở nhìn về phía đầu thôn. Một đứa trẻ cầm chiếc ô giấy dầu, hớn hở chui ra hàng đầu, hai chân nhón cao, đôi mắt chăm chăm dõi về cuối đường…
Cuối con đường quanh co, người kia bước chậm rãi, tựa như chẳng vội chẳng vàng. Gió nhẹ lay động màn sương trắng mỏng, tà váy trắng thuần khẽ lay trong làn mưa bụi. Một chiếc ô giấy dầu che nghiêng nửa gương mặt, cổ tay trắng như tuyết sương cầm ô, động tác thong thả mà tao nhã. Trên ô, một nhành trúc xanh được vẽ bằng mực tàu, giọt mưa đọng trên mép ô, rơi xuống như giọt ngọc bích thấm vào đất.
Cả trời đất lặng như tờ, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách rơi trên mái ngói cũ, lên tán lá, lên vai người.
Người ấy đến trước cổng nhà, dân làng như chợt nhớ đến danh hiệu "Âm Ty Phán Quan" trong truyền thuyết, liền như nước vỡ bờ mà tản ra, ánh mắt vừa kiêng kỵ vừa kính trọng. Từng người lùi lại, chỉ còn lại nàng đứng đối diện với ngưỡng cửa đang đóng kín, lặng lẽ thu ô, mắt khẽ liếc vào trong sân.
Cổ tay trắng như tuyết, dáng vẻ nhẹ nhàng mà cao quý.
Giai nhân như mộng, trần thế khó ai sánh bằng.
Người đời hay nói: “Quân tử như trúc.” Nay mới thấy, hoá ra trên đời cũng có nữ tử mang phong vị ấy.
Dân làng quê dốt chữ, không giỏi lời khen hoa mỹ, song ai nấy đều nhận ra: so với thiếu nữ trước mặt, cái gọi là "xinh đẹp" của A Tú trong thôn chẳng qua chỉ là vài lớp son phấn mà thôi.
Cơn gió như cũng ngừng thổi, cả thôn im lặng như tờ. Dưới mái hiên rêu phong, ba vị tộc lão đã đứng lên từ bao giờ, toan bước ra nghênh đón. Nhưng thiếu nữ kia đã tiến tới, cúi mình hành lễ:
“Ba vị tộc lão.”
Giọng nàng tuy nhẹ nhàng, nhưng giữa màn mưa lại vang lên thanh khiết, trong trẻo như tiếng chuông bạc. Ba vị lão giả thấy nàng lễ nghi đầy đủ, không hề ngạo mạn, lại càng không dám xem thường, vội vàng đáp lễ:
“Đa tạ Mộ cô nương trong ngày mưa gió vẫn đích thân đến. Việc nhà Triệu Đại Bảo, trên đường chắc hẳn cô nương đã nghe qua. Thi thể đã được đặt trong nhà, thỉnh cô nương vào xem.”
Mộ Thanh khẽ gật đầu, không nói lời dư thừa, nhẹ nhàng bước vào sân. Nàng vừa vào cửa, hương thuốc thoang thoảng đã tràn ra theo gió, len qua khe cửa, khiến đứa trẻ ngoài cổng nhăn mũi ngửi một cái, quay sang hỏi nhỏ tổ phụ:
“Ông nói ngỗ tác người nào cũng mang mùi xác mục ruột thối, nhưng trên người Mộ cô nương... sao chẳng hề có mùi ấy? Lại còn thơm thơm dễ chịu nữa…”
Lão nhân khẽ vuốt râu, mắt không rời bóng thiếu nữ trong sân, chỉ khẽ thở dài, không đáp.
Dân làng lại kiên nhẫn đứng chờ, người cầm ô, người khoác áo tơi, không ai rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






