Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Phẩm Ngỗ Tác Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Đại Hưng triều, năm Nguyên Long thứ mười tám, ngày mồng hai tháng sáu.

Cổ Thủy huyện, Triệu gia thôn.

Trời vừa tạnh sau cơn mưa đêm, đường làng lầy lội trơn trượt, thế nhưng trước cửa nhà Triệu Đại Bảo đã tụ tập một đám đông dân làng, chen chúc ba tầng trong ba tầng ngoài. Thôn trưởng, bảo trưởng, thậm chí cả tộc công trong thôn cũng bị kinh động kéo đến. Bên ngoài, già trẻ lớn bé đều ngóng cổ dòm vào, chờ đợi náo nhiệt.

Một lát sau, cửa nhà mở ra, hai thanh niên lực lưỡng áp giải một nam nhân bước ra. Người đó không ai khác chính là Triệu Đại Bảo.

Hắn bị trói gô, tay chân lấm lem bùn đất, bị xô đẩy lảo đảo, miệng không ngừng kêu oan:

“Tộc công! Con bị oan! Con thật sự bị oan!”

Một người trong đám, giọng lạnh tanh, quát lớn:

Trong nhà có tiếng hừ lạnh, một người đàn ông bước ra, ăn mặc giản dị nhưng sắc mặt lại đầy vẻ đắc thắng. Hắn tên là Triệu Đồ Tử, đi bên cạnh tộc công và thôn trưởng, vừa bước ra vừa cười khẩy:

“Ngươi nghĩ chúng ta ngu dốt chắc? Rõ ràng là giết vợ rồi treo lên để giả làm tự vẫn!”

Triệu Đại Bảo gào lên:

“Triệu Đồ Tử! Ta với ngươi xưa nay không oán không thù, sao ngươi lại đổ vạ cho ta?”

Triệu Đồ Tử vẫn giữ nụ cười nhạt, quay sang dân làng, chắp tay một vòng:

“Chư vị phụ lão, chúng ta từ nhỏ đã nghe chuyện quỷ treo cổ, đều biết rằng người chết treo cổ, lưỡi sẽ thè ra, dài thì ba tấc. Thế mà thê tử Triệu Đại Bảo treo cổ, lưỡi lại nằm nguyên trong miệng, chẳng phải quá lạ lùng?”

Đám đông xôn xao, ai nấy đều trố mắt nghe tiếp.

Triệu Đồ Tử hắng giọng, nâng cao giọng nói:

“Ta cùng tộc công đích thân vào nhà dỡ xác xuống. Các ngươi đoán xem phát hiện gì? Dây thừng siết chặt đến mức không tháo được! Nếu là tự treo cổ, ắt phải có kẽ hở cho đầu chui qua. Nhưng nàng ta chết rồi còn không tháo ra nổi, thì lúc sống sao mà treo cổ được? Rõ ràng là bị người siết cổ đến chết rồi mới treo lên xà nhà!”

Lời vừa dứt, đám đông bàng hoàng, tiếng “ồ à” vang khắp sân.

Triệu Đồ Tử cười đắc thắng, chắp tay nói với ba vị lão nhân đứng đầu:

“Tộc công, thôn trưởng, bảo trưởng, chuyện đã rõ như ban ngày, mau đưa hắn lên huyện gặp quan!”

Hai thanh niên lại áp giải Triệu Đại Bảo. Hắn vùng vẫy, gào đến khản cổ:

“Tộc công! Con lớn lên dưới mắt ngài, sao ngài không hiểu con? Con tuy nóng tính nhưng chưa bao giờ nỡ đánh vợ con một cái! Nàng ta tính tình cộc cằn, mỗi lần vợ chồng cãi vã, người thiệt thòi vẫn là con! Đêm qua nói lời nặng, con có hét lên là muốn đánh chết nàng ta, nhưng chỉ là nói trong cơn giận, nào dám làm thật? Giờ nàng mất rồi, nhà còn hai đứa nhỏ, nếu con bị oan, tụi nhỏ sống sao nổi? Xin tộc công vì lòng thương, đừng nghe lời dèm pha của Triệu Đồ Tử!”

Lão tộc công tóc bạc trắng, lưng còng như vành cung, trầm ngâm nhìn hai đứa trẻ trong nhà đang khóc nức nở, ánh mắt lộ vẻ không đành lòng. Một lúc sau mới thở dài:

“Thôi được… đi một chuyến đến huyện, mời Mộ cô nương tới.”

Cả sân lập tức im phăng phắc.

Hai thanh niên đành buông tay, quay đầu rảo bước rời đi. Dân làng thấy thế liền tự động tách ra hai bên, nhường đường cho họ.

Trong đám đông, có tiếng trẻ con vang lên:

“Mộ cô nương là ai thế ông?”

Một lão nhân tóc bạc quay sang, vuốt đầu đứa cháu bên cạnh, mỉm cười hiền hậu:

“Là con gái của Mộ lão, ngỗ tác của huyện nha. Mới ba tuổi đã theo cha ra vào nha môn và nghĩa trang, học hết nghề nghiệm thi, bản lĩnh không thua kém gì người cha nổi danh của nàng.”

“Là… nữ tử ạ?” Đứa trẻ trợn tròn mắt, giọng đầy ngạc nhiên. Nó từng nghe, nha sai trong huyện đều là nam nhân, oai phong nghiêm nghị, ai ai cũng nể sợ.

Lão nhân gật đầu, thở dài:

“Phải, là nữ tử. Mà cũng có lẽ là nữ ngỗ tác duy nhất trong triều Đại Hưng này.”

“Vậy có phải là quan sai không ông?”

“Không đâu. Nữ nhi thì không thể làm quan. Mộ cô nương chưa từng nhận chức trong nha môn, chỉ nhờ thủ pháp nghiệm thi tinh tường, lại có cha là Mộ lão làm chỗ dựa, nên tri huyện cho phép nàng theo vào nha. Những khi Mộ lão vắng mặt mà trong thành có án mạng, nàng sẽ thay cha xử lý.”

Đứa bé reo lên đầy ngưỡng mộ:

“Oa, lợi hại thật!”

Lão nhân mỉm cười, nhưng nụ cười nhanh chóng nhạt đi. Ông khẽ lắc đầu, thở dài:

“Lợi hại thì có… nhưng cũng là một nữ tử đáng thương...”

“Đáng thương ạ?”

“Đáng thương a! Sinh ra trong Mộ gia, ấy là số kiếp đã định sẵn.” Lão nhân thở dài, mắt nheo lại nhìn về phương xa, nơi huyện thành mờ mịt trong sương mưa, giọng trầm như kể một đoạn cố sự đã nhuốm màu thời gian:

“Triều ta, nghề ngỗ tác vốn là nghiệp thấp hèn. Cả đời tiếp xúc tử thi, ngày ngày dạo bước giữa xương trắng thịt thối, người mang tử khí quẩn quanh, đi tới đâu chó cũng sủa vang. Bậc quyền quý tránh như tránh ôn dịch, không ai muốn làm. Từ xưa tới nay, nghề này chỉ dành cho tiện dân đảm nhiệm. Mộ lão tuy có chức trong huyện nha, nhưng gốc gác vẫn là tiện tịch. Con gái ông – Mộ cô nương – dĩ nhiên cũng không thể thoát khỏi thân phận đó.

Thân phận ấy vốn đã là gánh nặng, nào ngờ mẫu thân nàng lại là quan nô.”

“Quan nô là gì ạ?”

“Là nô lệ của quan phủ đấy.” Lão nhân gật đầu, nói tiếp: “Nghe đâu gia tộc bên ngoại nàng từng hiển hách lắm, ở tận kinh thành là thế gia vọng tộc, danh tiếng lẫy lừng. Nhưng triều đình là nơi phong ba hiểm họa, một phen tranh đấu, mười tám năm trước bị giáng tội tru di. Nam nhân trong tộc bị xử trảm, nữ quyến sung làm nô tỳ quan phủ. Mẫu thân nàng bị đưa tới Cổ Thủy huyện ta, tri huyện đại nhân khi ấy thấy nàng xinh đẹp, định nạp làm thê thiếp. Ai ngờ đại phu nhân trong phủ không dung tha, mà nàng cũng không chịu uốn mình, đành xin được gả cho Mộ lão.

Đường đường là thiên kim tiểu thư, cuối cùng gả cho một ngỗ tác – cũng là số phận trêu ngươi. Trời xanh vốn bất công, vừa gả chưa được hai năm, đã khó sinh mà mất.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc