Nửa đêm, Tạ Phong nằm trên trường kỷ say ngủ, hắn chỉ thuê một gian phòng, tiện thể bảo vệ Hạ Lan Tường, dù sao Hạ Lan Tường cũng là nhị phẩm Hầu gia, chân chính hoàng tử. Tạ Phong không muốn xảy ra bất kỳ sơ xuất gì. Canh ba thâm u, gió thổi từng cơn trên mái ngói se sắt trái ngược tiết trời đầu thu phương Nam hanh hao. Tạ Phong trở mình, nghe mồ hôi dính dớp y phục.
Hạ Lan Tường nhẹ chân ra khỏi giường, như loài linh miêu trong bóng đêm, êm ái không tiếng động. Tạ Phong hơi thở tuy vẫn đều đặn, nhưng mọi loại động tĩnh xung quanh minh bạch rõ ràng. Tạ Phong trải qua thời niên thiếu cùng Hạ Lan Tường, tính cách hắn ta thế nào, Tạ Phong đương nhiên hiểu rõ nhất.
Sáng sớm, ánh nắng chiếu qua rèm thưa nhạt nhòa, Tạ Phong nghe nồng đậm mùi máu tanh tao hòa vào không khí. Hắn lướt mắt xuống nền nhà, phía dưới chân trường kỷ, Hạ Lan Tường đang say ngủ, thiên chân dung mạo bị huyết tinh che lấp, y phục toàn bộ đều thấm đẫm máu tươi, lôi kéo vài ba con ruồi nhặng.
Mặt trời lên đến lưng chừng trời, Hạ Lan Tường mới ngủ dậy, hắn trằn trọc qua lại một lúc, khàn khàn chất giọng:
- Tiểu Phong tử! Tiểu Phong tử! Ngươi bỏ ta đi đâu!
Tạ Phong đang mải miết lau vệt máu đọng trên sàn, một lời phàn nàn cũng không có:
- Tịnh phòng có sẵn nước ấm, trên bàn điểm tâm đã hâm nóng lại, người cứ từ từ dùng!
Hạ Lan Tường uể oải chân trần lê bước đến tịnh phòng, Tạ Phong đem thủ cấp ủ cùng trà khô mùn cưa vào thùng gỗ. Hắn thoáng nhìn gương mặt cùng cực sợ hãi đã bị rạch đến rách nát của họ Tu trong lòng cảm thán thay cho người chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


