Tháng chín, khí trời se lạnh, trên những nhành cây trong hoa viên, lá đã ngả vàng, mặt đất xám trắng khô khốc.
Chiêu Quốc công phủ bởi vì một trăm ngày tang lễ của Trịnh Như Bình mà không mở cổng lớn, không đi ra ngoài. Chiêu Quốc công cũng không thể lên triều, ba phòng thi thoảng cùng dùng cơm, đối với nhau mặt nặng mày nhẹ. Niệm Tư Huyền ngược lại luôn lấy lý do sức khỏe không tốt mà tránh chạm mặt Ly thị. Cho dù Trịnh Như Bình có làm sai, nhưng hài nữ lại vừa mất đi, Ly thị không khỏi đặt toàn bộ cừu hận lên người nàng.
Niệm Tư Huyền cũng không đứng lên, nàng ra hiệu để Tố Đan kéo ghế mời Hạ Lan Lăng Quân ngồi xuống, đôi môi mở một nụ cười:
- Đây không phải kham khổ mà là đạm bạc! Điện hạ còn chưa về phủ?
Hạ Lan Lăng Quân thoải mái chọn lấy một miếng điểm tâm cho vào miệng, cảm nhận vị ngọt dịu nơi cổ họng:
- Nàng không cần vì Trịnh Như Bình mất đi mà chay tịnh cầu phúc! Huống hồ Trịnh Như Bình suýt thì hại chết nàng!
Niệm Tư Huyền dùng bữa xong thì dọn dẹp, chọn một ít hoa quả trà ngon dâng lên. Hạ Lan Lăng Quân tựa người vào tháp gỗ dài, yên lặng ngắm nàng. Niệm Tư Huyền đối với ánh mắt hắn có chút gượng gạo, lại nhận ra hôm nay Hạ Lan Lăng Quân bạch y một cỗ tiêu dao tiên khí, liền tỏ ý ngạc nhiên:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


