Biên quan mờ mịt hồng trần. Cuối hạ phía Nam tiết trời vẫn oi bức, từng đợt gió khô khốc đem theo hơi nóng cuốn cát bụi vào khăn áo khách nhân. Hạ Lan Tâm Kỳ vén rèm thô nhìn con đường trống trải dài đằng đẵng trước mắt, trong lòng không nhịn được chua xót.
Còn nói là hòa hôn hạ giá về Nam Chu Quốc làm một Thái tử phi, hiện tại nàng chỉ có một cỗ xe ngựa, mười mấy tên lính canh uể oải, so với quy chế Đại Sở, đến cả nạp thiếp cũng thua kém. Hạ Lan Tâm Kỳ được khoác giá y có một buổi, sau khi Nam Chu Thái tử rước lên kiệu hoa rời khỏi nhạn môn quan, nàng lập tức phải thay đổi áo xống, chuyển xe ngựa một mình về Nam Chu, riêng hắn ta hành tung thế nào nàng lại không rõ.
- Nói với Tu tướng quân tìm khách điếm, bản Công chúa đi không nổi nữa!
Cung nữ bên cạnh dạ một tiếng, vén rèm xe gọi người. Hạ Lan Tâm Kỳ dốc bình da dê chứa nước, lắc lắc thấy đã sắp cạn, tâm trạng nàng càng thêm nhiều phần chán chường.
Chập tối, Hạ Lan Tâm Kỳ cũng tìm được nơi có phòng trống, đây là trấn thành cuối cùng thuộc về Đại Sở, qua khỏi nơi này toàn bộ sắp tới đều là thành trì của Nam Chu Quốc. Binh lính hộ tống nàng sau mấy ngày đường vất vả cũng đều ra ngoài tìm vui, hôm nay trong trấn treo đèn kết hoa dường như đang tổ chức lễ hội.
Phố xá về đêm đông vui náo nhiệt, hai bên đường bày biện đầy món ăn vặt lạ mắt, Hạ Lan Tường y phục tím nhạt thêu tử đinh hương, kim quan cập bạch ngọc trâm treo đôi dải lụa phất phơ theo mái tóc đen mượt. Hắn một tay cầm kẹo trái cây bọc đường, tay kia là bánh bột nếp nhân đậu đỏ, vừa ăn vừa hiếu kỳ nhìn quanh.
Cách Hạ Lan Tường ba thước, Tạ Phong một thân bố y tầm thường đơn bạc nhưng không che giấu nổi đường nét ngũ quan anh tuấn, bộ dáng phi phàm, lưng giắt song đao, ánh mắt nhàn nhạt quan sát. Lần này hắn đến biên quan theo lệnh của Lăng Vương, lại không nghĩ Hạ Lan Tường cứ thế chui vào xe ngựa một mực không chịu ra, quyết tâm rời khỏi kinh thành. Tạ Phong bất lực can ngăn, đành phải để Hạ Lan Tường hớn hở cùng đi.
Dọc theo đường lớn, bờ sông hai bên treo kín đèn lồng, Hạ Lan Tường thấy có món nào ngon cũng đều mua, hai tay hắn hiện tại đã chật kín. Đối diện là một quán rượu đông khách, Hạ Lan Tường chăm chú đánh giá binh phục Nam Chu Quốc đang hò hét uống rượu.
Tạ Phong trầm trầm giọng:
- Bọn họ là người hộ tống tam Công chúa!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


