Thiên Thụy Đế tiến ngự giá quang lâm, hạ nhân Đức Vương phủ một đường quỳ rạp. Tiết trời đang hửng nắng đột ngột đổ mưa to, như tô vẽ thêm thê lương trong lòng Hạ Lan Tu Kiệt.
Thiên Thụy Đế ngồi giữa phòng, Hạ Lan Tu Kiệt dường như không hay biết, giữ chặt không rời thi thể Trịnh Như Bình lúc này đã bắt đầu cứng đơ. Cảnh tượng ngoại trừ thương tâm còn có chút kinh tởm.
Thiên Thụy Đế không thể nhìn thêm nữa, hắng giọng:
Trịnh Thương Diễm chau mày, Đức Vương sắp phát điên rồi, sự việc hôm nay vô cùng nghiêm trọng, nếu hắn không trực tiếp khuyên nhủ, sợ rằng càng sinh thêm nhiều rắc rối. Trịnh Thương Diễm ra hiệu để Cấm vệ quân lui lại, bản thân dịu dàng gỡ từng ngón tay Hạ Lan Tu Kiệt.
- Điện hạ không nên đau buồn...tuy rằng đây là muội tử của Thuần Hi Công chúa...nhưng mà...
Bốn tiếng "Thuần Hi Công chúa" này Trịnh Thương Diễm chậm rãi nhấn mạnh, Hạ Lan Tu Kiệt dường như bị một gáo nước lạnh làm cho tỉnh táo. Thê tử hắn đúng ra là Trịnh Thế Ninh, không phải Trịnh Như Bình, hắn hiện tại ở đây khóc lóc, càng dễ dàng khiến kẻ khác nắm được nhược điểm.
Hạ Lan Tu Kiệt vội vã chỉnh lại biểu hiện, chấp tay hành lễ cùng Thiên Thụy Đế:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
