Tháng bảy phương Bắc thê lương từng cơn mưa lạnh vần vũ thiên địa.
Niệm Tư Huyền ngồi bên bàn phấn đang được một ma ma từ Đức Vương phủ giúp đỡ chải đầu vấn tóc. Giá y đã khoác lên người, đỏ tươi như máu, Niệm Tư Huyền ngậm lấy mảnh son giấy, kẻ lại đôi mày liễu đen mượt.
Ma ma tươi cười hài lòng:
- Công chúa thật xứng với mấy chữ kinh kỳ đệ nhất mỹ nhân, dung nhan này nam tử sao có thể rời mắt được!
Niệm Tư Huyền không đáp, nguyên thân Thuần Hi quá mức diễm lệ, nhưng cho dù có diễm lệ hơn nữa cũng không phải là chân thật Niệm Tư Huyền. Thi hài nàng dưới nấm mồ đã xanh cỏ kia không có đường nét nào giống với người trong gương đồng này. Niệm Tư Huyền đưa tay sờ lên gò má, trong thoáng chốc dường như đã quên mất đi dung mạo bản thân.
- Ai nha, áo choàng mà Thái Thái Công chúa đưa đến nô tì lại bỏ quên trong khách phòng!
Niệm Tư Huyền ồ một tiếng, nhếch môi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
