Trịnh Như Bình ngồi bên giường gấm ho nhẹ mấy tiếng, bên cạnh nàng, Trịnh Mẫn Doanh tay nâng bát thuốc ấm:
- Mau uống đi! Sức khỏe muội dạo này không mấy tốt!
Ngoài cổng viện ồn ào hạ nhân túm tụm trò chuyện, Trịnh Như Bình gương mặt thoáng chốc cứng lại, hạ lệnh đóng kín cửa lớn. Trịnh Mẫn Doanh cau mày, hôm nay Đức Vương đưa sính lễ đến, chẳng trách tâm trạng Trịnh Như Bình xấu như vậy. Trịnh Mẫn Doanh kỳ thực cũng muốn xem thử Đức Vương hào phóng đến độ nào, chỉ là nàng còn phải ở đây diễn một vở tỉ muội tình thâm với Trịnh Như Bình.
Nền trời âm u đùng đùng sấm chớp, mây đen che kín thiên địa.
Trịnh Như Bình nghe đầu đau nhức, đành gượng gạo cười:
- Ta muốn nghỉ ngơi, cũng đã sắp mưa, nhị tỉ lao tâm chăm sóc ta nhiều rồi, nên về sớm!
Trịnh Mẫn Doanh dịu dàng kéo chăn lên ngang ngực Trịnh Như Bình, giọng nói đều đều hàm chứa buồn bã:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



