Từ tờ mờ sáng, trong phủ đã ồn ào thanh âm hạ nhân bận rộn chạy việc, pháo đỏ thi thoảng lại vang lên xua đi khí trời ẩm ướt. Hôm nay là ngày Trịnh Nhữ Anh xuất giá.
Trịnh Nhữ Anh gả đi làm một chính thê cũng coi như đại hỉ sự, cho dù là thứ nữ, nhưng mà nàng ta vẫn là thiếu phu nhân đầu tiên của Tưởng gia. Niệm Tư Huyền bởi vì đã nhận được khẩu dụ đợi ngày thành hôn từ Hoàng đế, vì vậy đối với náo nhiệt này chỉ có thể nghe mà không thể nhìn. Hơn hết, hôm nay cũng là ngày Kỷ thị rời khỏi từ đường.
Vô Song lấy từ trong ngực áo một lọ sứ nhỏ trắng trong như bạch ngọc, y kỹ lưỡng dặn dò:
- Dược này không màu không mùi, có vị hơi ngọt, nên khi dùng cần cẩn thận, tránh khiến biến đổi mùi vị thức ăn mà khiến đối phương nghi ngờ!
Niệm Tư Huyền hồng nhuận má đào, nàng nâng khăn tay che miệng:
- Đa tạ công tử! Dù rằng ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối, nhưng về sau nếu công tử cần gì, ta đều xin báo đáp!
Vô Song khoang tay trước ngực, vành môi cong lên, thâm thúy ý tứ:
- Mong là nàng ghi nhớ lời này!
Niệm Tư Huyền gật đầu, trịnh trọng thi lễ:
- Một lời nói ra tuyệt không rút lại!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



