Thành thật mà nói ta đã qua tuổi đi học lâu lắm rồi, không được ăn chơi ngủ nghỉ nữa. Hiện tại mùa dịch cuộc sống còn rất nhiều bừa bộn, ra chương có lâu lâu một chút, mong các nàng thông cảm.
****************************************
Buổi sớm tháng bảy, trời dai dẳng mưa ngâu, Niệm Tư Huyền một mình chải tóc bên khung cửa sổ. Nàng thơ thẩn nhìn ra hoa viên trắng xóa hơi nước, bàn tay buông lược ngọc đặt xuống bàn.
Tố Đan cùng Châu Ẩn đều đi lại nhẹ nhàng, cả hai thi thoảng còn ra hiệu, hơi thở khẽ khàng lại không dám tạo ra tiếng động. Mấy ngày trước trong cung có truyền khẩu dụ Thiên Thụy Đế, muốn nàng cùng Hạ Lan Tu Kiệt thành thân. Tâm trạng nàng theo đó xấu đi rất nhiều, cho dù là đã đoán trước được, nhưng cũng không dễ dàng chấp nhận. Bởi thế hai tì nữ càng thêm cẩn trọng hơn.
Niệm Tư Huyền hạ lệnh đổi y phục, thở mạnh một hơi:
- Đi thôi! Đến Bách Điệp lâu!
Châu Ẩn đôi mắt đột ngột ngời sáng, vội vàng nâng tay chủ nhân đến bàn phấn:
- Tiểu thư muốn chải kiểu tóc nào?
Niệm Tư Huyền lắc đầu, đại ca nàng xa xôi biên quan trở về chỉ có mấy ngày, Bách Điệp lâu là nơi an toàn nhất để gặp gỡ. Nàng lại càng phải che giấu thân phận, cho nên quyết định đơn giản gọn ghẽ phục trang.
Niệm Kinh Hồng lần này hồi kinh vốn là nhận nhiệm vụ từ Lăng Vương phân phó, chỉ là loại chuyện hắn sắp phải làm này thực sự thiên lý bất dung. Niệm Kinh Hồng cũng không muốn để muội muội biết đến, vì vậy chỉ nói những việc trong nhà.
- Phụ thân cùng mẫu thân sức khỏe vẫn rất tốt, có điều hơn một năm nay phụ thân xương khớp đau nhức, luôn phải sắc thuốc giảm đau! May mà có Đào ma ma ngày ngày bên cạnh họ!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



