Qua khỏi thất tịch trời liền hửng nắng, mưa ngâu dai dẳng biến mất nhường chỗ cho dương quang rực rỡ chiếu xuống hoa viên mùa hạ xanh mướt cỏ cây. Niệm Tư Huyền buổi sớm trang điểm nhẹ nhàng, hôm nay trong phủ còn có việc vui.
Trịnh Nhữ Anh đôi má đỏ hồng, đồng tử long lanh tựa hồ xấu hổ:
- Tỉ tỉ!
Niệm Tư Huyền lắc lắc mới tóc dài mượt, không nhịn được trêu chọc:
- Tưởng gia mấy đời đều là võ tướng, muội phu...nhìn sắc mặt mệt mỏi của Anh nhi...xem chừng đêm tân hôn...rất là náo nhiệt!
Trong phòng mấy tì nữ đều đã tủm tỉm cười, Trịnh Nhữ Anh cùng quẫn, ngượng ngập đến không thở nổi:
- Tỉ tỉ sắp gả đi còn giễu cợt muội! Muội...muội...
Niệm Tư Huyền phất phất tay áo:
- Nào...uống ngụm trà, muội phu đối với muội có tốt không?
Trịnh Nhữ Anh gật đầu, quả quyết:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)