Kỷ thị bị đưa vào từ đường cấm túc chóng vánh đến kinh ngạc. Hạ nhân trong phủ có lẽ còn chưa quen với việc Quốc công phu nhân, Cáo mệnh Nhất phẩm, thân muội của Kỷ Nguyên soái đương triều, đã có đích tử dưới thân lại bị một góa phụ không danh không phận như Lưu Nhậm Thi hạ bệ.
Niệm Tư Huyền nâng trên tay chiếc đĩa sứ men trắng chứa đầy đào hạch nhân, âm thầm nhếch khóe môi. Thật sự mà nói, tác dụng của hạch đào nhân này cũng không quá lớn, nếu không Kỷ thị chưa hẳn chỉ bị cấm túc. Chiêu Quốc công là người bạc tình bạc nghĩa có mới nới cũ, Kỷ thị ngày trước tiến vào phủ đoạt tước vị phu nhân này thế nào, ngày hôm nay, cũng sắp phải nếm vị cay đắng ngược lại.
Tiết trời càng về giữa hè càng thêm nóng bức, cây cối trong vườn tuy xanh mát, nhưng chẳng đủ để giảm đi bức bối nơi cổng kín tường cao.
Giữa hạ.
Niệm Tư Huyền trông ra hàng liễu xanh mướt trước cổng viện tử, lại nghĩ cũng chỉ ba ngày nữa thì Du phi nương nương về thăm Quốc công phủ. Niệm Tư Huyền khẽ cười, vị Du phi này, xem ra đến cũng thật đúng thời điểm.
- Trắc phi? Trắc phi nào? Trịnh Mẫn Doanh ư?
Tố Đan gật đầu, Niệm Tư Huyền chậm rãi đứng lên, nhìn sang bàn trang điểm đầy châu ngọc:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



