*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Niệm Tư Huyền lần đầu tiên sau nhiều năm mới cảm nhận được hương vị xưa cũ trên lớp áo choàng rực rỡ dưới nắng mặt trời. Nàng thong thả theo đoạn hành lang dài rộng về viện tử, định bụng nghỉ ngơi sau một buổi sáng mệt nhọc.
Tuy vậy, vừa ngang qua khách sảnh Lâm di nương, đã nghe ồn ào khóc lóc. Niệm Tư Huyền chau mày liễu, cởi áo choàng đưa Châu Ẩn, tự mình vào trong.
Người đang quỳ trên nền đất chính là Lưu Nhậm Thi, nàng ta một tay ôm phần bụng cao vượt mặt, một tay lau nước mắt, không nháo không loạn, chỉ có khe khẽ thút thít. Ngồi ghế chủ vị, Kỷ thị phất phơ quạt giấy, gương mặt đỏ ửng, bộ dáng hầm hầm tức giận. Mà bên nhĩ phòng, hạ nhân gấp gáp ra ra vào vào, đun nước nấu thuốc ầm ĩ.
Niệm Tư Huyền đứng đó hồi lâu thì Phạm ma ma hầu cận Lâm di nương đến gần:
Phạm ma ma lắc đầu ái ngại:
- Nô tì bận rộn trước sau, còn chưa kịp báo ra ngoài...
Bà nhìn qua Kỷ thị xa xa, hạ giọng:
- Phu nhân là tự mình nghe tin mà đến!
Niệm Tư Huyền bước qua nhĩ phòng, trên bàn Lâm di nương đang chăm chú đọc đơn thuốc, vừa nhìn thấy nàng, Lâm di nương đột ngột nhoẻn môi cười. Niệm Tư Huyền trong lòng lập tức minh bạch, nàng cười đáp lễ, liếc mắt đến Châu Ẩn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
