Hiện tại Trịnh Mẫn Doanh bị Lăng Vương một lá thư đuổi ra khỏi Vương phủ, nhục nhã ê chề trở về. Trong đầu nàng ta vẫn là mơ mơ hồ hồ một giấc mộng. Nhưng Trịnh Mẫn Doanh ngược lại còn chưa từ bỏ, Du phi nương nương sắp đến đây, lại còn có Thượng Quan Hoàng hậu, nàng ta phải dùng toàn lực để đứng dậy!
Trịnh Mẫn Doanh ngẩng cao đầu, hừ một tiếng:
- Trịnh Thế Ninh! Ngươi đừng tưởng được tấn phong Công chúa thì có thể trước mặt ta hô phong hoán vũ! Cái tước vị Công chúa này, ngươi cũng thừa biết bản thân đã bị đem gả đến Nam Chu Quốc!
Niệm Tư Huyền lắc đầu, khóe môi nhếch lên:
- Dù có phải hòa thân, thì bản Công chúa cũng sẽ là Nam Chu Thái tử phi, về sau chính là Nam Chu Vương Hậu! Còn ngươi mãi mãi vẫn chỉ là trắc thất Lăng Vương phủ, cùng bản Công chúa so sánh khác nào gà rừng với phượng hoàng! Hôm nay ngươi ở viện tử này uống thuốc an thần, còn mong muốn có ngày gặp lại điện hạ song thi đối ẩm?
- Tiểu thư, thuốc của Trịnh Mẫn Doanh có cần...
Niệm Tư Huyền lắc đầu, nhìn vào hư không:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


