Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Mộng Như Sơ Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Ngoài món hoành thánh, còn lại chỉ là vài món ăn gia đình đơn giản.

Sau bữa cơm, họ chuẩn bị trở về Kinh thành, nhưng vị nội thị đó muốn nói chuyện riêng với ta vài câu.

Trong phòng chỉ có ông ấy và ta, ông ấy ngồi còn ta đứng. Ông nhìn ta từ đầu đến chân, còn ta thì để mặc cho ông ấy nhìn.

"Như Sơ và Thánh thượng coi nhau như huynh đệ. Khi Thánh thượng còn là Thái tử, ngài ấy không được Tiên hoàng yêu thích, thậm chí có một thời gian còn bị đày đến Sơn Tây. Thánh thượng học tại học viện ở Sơn Tây, ngoài Như Sơ còn có con trai út của Tấu Tướng quân tên là Phi Dương. Ba người họ vừa gặp đã trở nên thân thiết như là đã quen từ lâu."

"Đến khi Thánh thượng được gọi về cung, ba người vẫn thư từ qua lại, không hề gián đoạn. Như Sơ có tài kinh bang tế thế, sau đó liên tiếp đỗ đạt, vào Hàn Lâm Viện. Nhà họ Ôn gặp nạn, trăm ngàn gian truân đều là vì Thánh thượng. Như Sơ phải liều mình, còn Phi Dương ở biên cương ẩn nhẫn tích lũy lực lượng, mới có được vị Thánh thượng như ngày hôm nay."

"Trong lòng Thánh thượng, vị trí của hai người họ không ai có thể sánh bằng? Sau này, con đường quan lộ của Như Sơ sẽ rộng mở vô hạn. Tống Các lão đã cầu Thánh thượng ban hôn, muốn gả tiểu nữ cho ngài ấy, Thánh thượng gọi Như Sơ vào hỏi ý, ngài ấy trả lời rằng: 'Nhà thần có một nha hoàn trung thành, đã cùng thần chăm sóc tiểu muội, hiếu thuận với cha mẹ, làm lỡ làng tuổi xuân, năm nay đã là đại cô nương hai mươi hai tuổi. Nếu thần không cưới nàng, chẳng phải sẽ là một kẻ vô ơn vô nghĩa hay sao?"

"Thánh thượng phái ta đến hỏi một câu: Ngoài việc gả cho hắn, liệu còn cách nào khác để báo đáp ân tình này không?"

Nha hoàn trung thành?

Hóa ra, trong mắt hắn, ta chẳng qua chỉ là một nha hoàn, thậm chí, không được coi là một cô nương bình thường.

Thánh thượng đã giữ thể diện cho ta, ta còn có thể nói gì nữa đây?

Kết cục phải là điều khiến mọi người đều vui vẻ mới tốt.

"Công công suy nghĩ nhiều rồi. Những gì dân nữ làm không bằng một phần vạn năm xưa nhà họ Ôn đã đối xử tốt với ta. Làm gì có ân tình nào để đòi được báo đáp? Cha dân nữ đã định cho ta một mối hôn sự từ nhỏ. Năm ngoái về thăm nhà, người ấy vẫn đang đợi để cưới ta. Dân nữ và Bảo Châu nương tựa nhau nhiều năm, tất nhiên mang nhiều lưu luyến không nỡ rời xa nhau, thế nhưng nay Đại lang quân đã quay lại con đường quan lộ, ta chẳng còn điều gì phải lo lắng. Đợi nhà họ Ôn trở về Kinh thành, dân nữ sẽ về quê thành thân. Công công chỉ cần chuyển lời đến Thánh thượng rằng nhà họ Ôn không nợ gì Bảo Ngân cả, Bảo Ngân hôm nay cũng coi như đã trả xong nợ cho nhà họ Ôn. Nếu sau này Đại lang quân thành thân, Bảo Ngân có thể uống một chén rượu mừng, thế là mãn nguyện rồi."

Lời nói dối này ta đã nói quá nhiều lần, đến mức ngay cả bản thân ta cũng sắp tin là thật, như thể ở đầu làng thật sự có một người tên Cẩu Đản, đang chờ đợi để cưới ta.

Ta xuất thân nghèo khó, may mắn gặp được nhà họ Ôn, mới có thể mở mang trí óc, hiểu được sự đời vô thường, cũng biết rõ bản thân muốn gì.

Ta muốn tìm một người yêu thương mình, không đơn thuần là chỉ tìm một nam nhân.

Một người có thể chân thành, tín nhiệm, toàn tâm toàn ý với ta, cùng ta sống trọn đời một đôi một kiếp.

Nếu không thể, thì dù ta có yêu sâu sắc đến đâu, cũng chẳng để làm gì.

Yêu được, thì buông được.

Cùng lắm là sống một mình đến cuối đời, dẫu sao có ai biết trước ngày ch/ết của chính mình?

Có khi còn không sống được đến cuối đời.

"Ngươi là một cô nương rộng lượng, đi đến đâu cũng sẽ không chịu khổ. Nếu vậy, ta sẽ nói nguyên văn lại cho Thánh thượng biết. Ngày nào ngươi lấy chồng, nếu có thời gian, ta nhất định sẽ đến uống rượu mừng."

"Công công chỉ cần giữ gìn sức khỏe, ngày đó nhất định sẽ có thiệp mời."

Ta cười đỡ ông ấy ra khỏi phòng.

Đợi đoàn người đi hết, ta quay lại quán, công việc buôn bán bận rộn, khi về đến nhà đã là nửa đêm.

Bá mẫu vẫn thắp đèn dầu chờ ta.

Hôm nay ai cũng có chuyện muốn nói với ta, nhưng ta lại chẳng muốn nói gì cả.

Bá mẫu xưa nay là người phong nhã.

Ngày xuân, bà hái hoa lê, hoa đào, đem hấp rồi phơi khô, làm thành loại trà tốt có thể dùng cho suốt ba mùa trong năm.

Đêm nay, bà ấy pha trà hoa đào, chén sứ trắng dập dềnh nước trà phớt hồng, nhìn thôi đã thấy ngon miệng.

"Bảo Ngân, mười ngày nữa chúng ta sẽ vào kinh, con đi cùng chúng ta nhé! Ta vẫn giữ lời ấy, nếu con đồng ý, ta sẽ để Túc Nhi cưới con. Chúng ta sẽ thực sự là một gia đình."

Không ngờ Bá mẫu lại nói những lời như vậy.

Ta vẫn nói người nhà họ Ôn thật tốt, quả nhiên không sai chút nào.

Tóc Bá mẫu đã bạc trắng, dù được chăm sóc nhiều ngày qua, tóc có phần mượt mà hơn, thân hình đầy đặn hơn, nhưng so với hình ảnh Phu nhân nhà quan gia thanh nhã vô song ngày trước, bà đã già đi rất nhiều.

"Bá mẫu, những năm qua huynh ấy sống như ngâm mình trong nước hoàng liên, đắng cay, khổ sở biết bao nhiêu. Khó khăn lắm mới có được tự do, hãy để huynh ấy làm điều huynh ấy muốn! Hà tất phải ép buộc huynh ấy thêm nữa…"

Ta nắm tay bà, cúi đầu, không nói thêm được một chữ nào nữa.

Nếu nói thêm, ta sợ ta sẽ không kiềm được nước mắt, mà ta lại không muốn khóc.

Nước mắt, là thứ vô dụng nhất trên đời này.

"Con à, cuối cùng thì nhà họ Ôn chúng ta nợ con. Từ nay về sau, ta chính là mẹ ruột của con, bá phụ là cha ruột của con. Con nhất định không được đoạn tuyệt mối quan hệ này đâu đây. Nếu có thời gian, hãy về nhà thăm chúng ta, có được không?"

Ta ngồi bên cửa sổ cả đêm, không hôm đó là mười lăm hay mười sáu, chỉ thấy trăng tròn như đĩa. Ánh sáng tỏa ra lạnh lẽo nhưng lại không tối tăm. Trăng chiếu rọi cả đêm đen, nhưng chính nó lại chẳng hay biết.

--------------------

Ngày hôm sau, cổng nhà đông nghịt người, xe ngựa qua lại tấp nập, đến một chỗ đứng cũng không còn.

Ta dẫn Bảo Châu chuyển đến ở tạm trong cửa hàng, đến ngày thứ năm, Nhị ca đến tìm chúng ta.

Nhị ca vốn dĩ tính tình ôn hòa, từ tốn, ta chưa từng thấy huynh ấy nổi giận bao giờ.

Nhưng hôm nay đến, sắc mặt lại không tốt chút nào, hai mắt thâm quầng khiến người ta nhìn mà phát sợ.

Bảo Châu múc cho huynh một bát hoành thánh, huynh ấy gạt hai, ba miếng là hết, lại gọi thêm một bát nữa, ăn như thể mấy ngày rồi chưa được ăn gì.

"Bảo Ngân, mẹ bảo ta gọi muội về nhà. Hôm qua mẹ đổ bệnh. Nhà chúng ta mấy ngày nay cứ kéo lũ lượt hết đợt họ hàng này đến đợt họ hàng khác. Hôm qua gia đình cữu cữu đến, làm mẹ tức giận đến mức phát bệnh. Sáng nay, Đại tỷ Ngọc Nương cũng quay về, không biết đã nói gì với cha mẹ, chỉ biết mẹ giận đến mức ngất xỉu. Thế mà họ vẫn không chịu đi, còn ngang nhiên ở lì trong nhà ồn ào. Cha lấy gậy đuổi đánh bọn họ, nhưng không may trật lưng, giờ nằm bất động trên giường. Ta đã bảo Tam đệ đi mời thầy thuốc, nhưng cổng nhà bị chen chúc đến hỏng. Mẹ bảo sân viện này là của muội, gọi muội về làm chủ."

Ban đầu không định dẫn Bảo Châu theo, nhưng muội ấy nhất định đòi đi cùng.

Ba người chúng ta đi nhanh, không đến một khắc đã đến nhà.

Hai cánh cửa nhà không biết là bị tháo ra hay thật sự bị chen chúc mà vỡ nát, giờ bị vứt chỏng chơ ở đầu ngõ.

Một đám gia nhân ngồi trên đó, vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện phiếm.

Xem ra, họ hàng nhà họ Ôn cũng không nghèo túng gì, vẫn còn đủ khả năng dể nuôi gia nhân.

Ấy thế mà lúc nhà họ Ôn gặp nạn, không một ai đứng ra nói một câu, nay nghe tin Đại lang quân vực lại tiền đồ, không dám đến Kinh thành quấy rầy, bèn chạy đến đây gây sự.

Phòng chính đông nghịt, nam nữ già trẻ ngồi không dưới hai mươi.

Bá phụ nằm trong phòng Nhị ca và Tam ca, dưới đất đứng một đám người. Trên giường của ta và Bảo Châu thì có một đứa trẻ, Đại tiểu thư nhà họ Ôn, Đại tỷ của Bảo Châu là Ngọc Nương, đang thay tã cho nó.

"Các người là ai? Đến nhà ta làm gì? Ai cho phép các người vào phòng ta và Tỷ tỷ?"

Bảo Châu không thể nhịn được, xông vào kéo Ngọc Nương đang thay tã đứng dậy, trông rất hung dữ.

Muội ấy tuy không nói ra, nhưng ta biết chắc muội ấy vẫn nhớ rõ Ngọc Nương, vì đó là Tỷ tỷ ruột của muội ấy.

Những người khác thì không nói, còn nàng ta dù sao cũng là ruột thịt.

Có lẽ ban đầu nàng ta thật sự có nỗi khổ tâm, nhưng suốt tám năm trời, nàng ta thật sự không thể dành ra một vài ngày để về thăm hay sao?

Ngọc Nương bây giờ đã không còn là Đại tiểu thư kiều diễm trong trí nhớ của ta nữa.

Tóc búi cầu kỳ, trang sức lấp lánh, dáng người hơi đẫy đà, ánh mắt và thần thái đều sắc sảo và lạnh lùng, đầu môi khóe mày còn lộ ra vẻ cay nghiệt.

Hoàn toàn không còn là thiếu nữ thanh tao từng làm người khác đắm say của năm tháng ấy nữa.

Thời gian quả là thứ diệu kỳ, chẳng phải sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc