Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Muội là Quỳnh Nương đó sao? Ta là Tỷ tỷ của muội đây! Sao ngay cả ta mà muội cũng không nhận ra? Chẳng lẽ bệnh ngốc của muội càng ngày càng nghiêm trọng rồi sao? Ta đang thay tã cho cháu nhỏ của muội, muội kéo ta làm gì?"
Ngọc Nương định quay lại giường, nhưng Bảo Châu túm chặt không buông, đôi mắt to tròn đẫm nước mắt.
"Ta tên Bảo Châu, ngươi đòi làm tỷ tỷ của ai? Không quan tâm sống ch/ết của gia đình, tám năm liền không về, sao hôm nay lại đến? Đã đến rồi sao còn khiến cha mẹ tức giận sinh bệnh?"
Thân hình của Ngọc Nương cứng đờ, sự hoảng loạn thoáng lướt qua khuôn mặt.
“Bảo Châu cái gì? Muội là Quỳnh Nương. Những năm này Tỷ tỷ có nỗi khổ..."
Bảo Châu không muốn nghe thêm, kéo nàng ta ra ngoài sân. Mọi người trong nhà cũng đi theo xem náo nhiệt, trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh. Ta bảo Tam ca dẫn thầy thuốc vào xem bệnh.
"Bảo Châu, thả tay ra nào!"
Thấy hai người sắp giằng co, ta sợ Bảo Châu bị thiệt, bèn lên tiếng.
Bảo Châu nước mắt lưng tròng, khóc lóc thả tay, đứng bên cạnh ta như một chú cún nhỏ đáng thương.
Những năm đầu cuộc sống khó khăn, đôi khi ăn bữa này lại sợ không có bữa sau, ta phải để dành khẩu phần cho muội ấy. Khó khăn lắm mới cưng chiều, nuôi muội ấy trắng trẻo như viên ngọc tròn, không nỡ để muội ấy rơi một giọt nước mắt.
Hôm nay lại có người muốn đ//ánh muội ấy? Ta làm sao mà nhịn được?
"Bây giờ ta là người làm chủ trong nhà này. Nếu có việc gì cứ nói với ta."
Ta xoa đầu Bảo Châu, muội ấy càng thấy ấm ức, miệng méo xệch, nước mắt không ngừng rơi.
"Ngươi là ai? Lại dám làm chủ trong nhà của cháu trai Thượng thư nhà ta? Ăn to nói lớn như vậy không sợ bị rách miệng à?"
Người vừa lên tiếng là một phụ nhân khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, dáng người to béo, chắc là người nhà mẹ đẻ của Bá mẫu.
Một đám người hùa theo, ồn ào nhốn nháo làm ta đau hết cả đầu.
"Ngươi là ai mà dám làm loạn trong nhà họ Ôn của ta?"
Ngọc Nương lên tiếng quát, giọng điệu đầy hống hách.
Cũng phải, năm xưa ta chỉ là một nha hoàn sai vặt, nàng ta chắc chắn đã quên ta rồi.
"Thứ nhất, ta không biết Thượng thư nào cả. Thứ hai sân viện này là ta thuê, chứng thư thuê nhà vẫn còn trong tủ, cho nên, đây là nhà họ Trần. Và thứ ba, ta không có họ hàng nào như mấy người cả. Mấy người có được mời đến nhà ta không? Đã được ta cho phép vào cửa chưa? Nếu chưa, có tin ta đến quan phủ kiện các người tội xâm phạm nhà riêng không?"
"Lại nói thêm. Cho dù người nhà họ Ôn sống cùng ta, nhưng mấy người muốn thăng quan hay kiếm tiền, nếu Thượng thư mà các người nhắc đến thực sự là Đại lang quân nhà họ Ôn, chẳng phải nên đến phủ Thượng thư ở Kinh thành mà tìm hắn sao? Đến đây gây sức ép cho cha mẹ, đệ muội của hắn làm cái gì? Tin tức nhanh nhạy như vậy, năm xưa, lúc nhà họ Ôn gặp nạn, các người có biết không? Ta tin chắc là biết, nhưng lúc đó, người nào người nấy đều có khó khăn, đều có khổ tâm không tiện ra mặt. Nhà họ Ôn thông cảm, nên những năm qua họ có đến cửa nhà các người không, có từng nhờ vả, gửi gắm gì không?"
"Ta nói này. Người cần sĩ diện, cây cần vỏ. Mấy người thử sờ lại mặt mình đi, xem có dày như vôi trát tường không? Có lột xuống được không? Có đủ cạo ra xây thêm năm thước tường thành không? Hôm nay mấy người còn dám vác mặt đến đây?"
"Ta đã gặp nhiều loại người, mặt dày ta không hiếm, nhưng loại mặt dày như các người thì đúng là trăm năm khó gặp. Những việc các người đã làm, Đại lang quân nhà họ Ôn không truy cứu lại thì thôi, nhưng nếu hắn không chịu bỏ qua, các người định làm thế nào?"
Nói nhiều khiến ta miệng đắng lưỡi khô.
Hồi nhỏ khi còn ở quê, ta mà đã cãi nhau, là có thể mắng chửi suốt một giờ cũng thấy không mệt, vậy mà giờ đã lớn tuổi, mới nói vài câu thôi đã thấy rã rời.
"Ngươi là con nhóc quê mùa từ đâu đến? Ta là cữu cữu ruột của Đại lang, chẳng lẽ nó dám khinh thường cả họ ngoại sao?"
Đây chắc hẳn là lão già sắp xuống lỗ kia rồi.
"Chính vì ông là cữu cữu ruột nên lại càng đáng trách. Năm xưa, người suýt bị xử tử chẳng phải là muội muội ruột và muội phu của ông sao? Chẳng phải là cháu trai ruột của ông sao? Sao ông có thể nhẫn tâm như vậy? Không cứu sống được, thì ít nhất là đi đến nhà lao thăm nom, hỏi han cũng phải làm được chứ? Năm đó, ông đã không màng đến tình nghĩa thân thích mà bo bo nghĩ cách bảo vệ mình, vậy thì hôm nay lấy mặt mũi nào đứng đây nhận vỗ ngực xưng cữu cữu ruột?"
"Đại lang quân ngày nay không còn là Đại lang quân của năm xưa nữa. Nếu ông vẫn còn muốn dùng máu mủ tình thân để ép buộc hắn, e là chuyện hoang tưởng thôi. Hắn có thể một mình gánh vác mọi khổ nạn, thoát khỏi hiểm cảnh, đổi nguy thành an, ông vẫn còn nghĩ hắn là người dễ bị bắt nạt sao? Về uống thuốc mà tỉnh táo lại đi!"
Chỉ trong chốc lát, những người trong sân đã vơi đi bảy tám phần.
Chỉ còn lại vài người đi cùng Ngọc Nương.
Nàng ta là muội muội ruột của Ôn Túc, dù sao đây cũng là chuyện của nhà họ Ôn, ta không muốn can dự quá nhiều.
Dẫu sao, người đã không biết xấu hổ lại còn tự tin mình không dễ ch/ết, thì chắc nàng ta là vô địch thiên hạ rồi.
Đúng lúc thầy thuốc bước ra, ta hỏi thăm bệnh tình của Bá phụ.
Ông chỉ bị trật khớp, dán hai thang cao dán, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
Bá mẫu thì vì tức giận mà ảnh hưởng đến sức khỏe, cần uống thuốc điều trị trước.
Tam ca theo thầy thuốc đi lấy thuốc.
Cả căn nhà bị lũ người kia làm cho rối tung rối mù.
Chờ đến khi ta, Bảo Châu và Nhị ca dọn dẹp xong thì trời đã tối mịt.
Ngọc Nương đuổi những người đi cùng về, nhưng lại mang nhi tử đang bú sữa chiếm lấy giường của ta và Bảo Châu.
Bữa tối ta nấu cháo, lại mua mấy cái bánh bao. Nàng ta ăn uống cũng hiên ngang lắm.
Ta định quay về cửa hàng, nhưng lại lo nàng ta sẽ khiến hai ông bà tức giận sinh bệnh thêm, nên đành ở lại.
Ta và Bảo Châu nằm chen chúc cùng Bá mẫu trên một chiếc giường.
Ta kê một ván giường mềm trong thư phòng cho Tam ca, lót thêm hai lớp nệm và trải một chiếc chăn dày.
Nhị ca và Bá phụ thì nằm chung một chiếc giường khác.
Không ngờ khi chúng ta còn chưa kịp nằm xuống, Ngọc Nương đã dỗ con ngủ xong, lại quay lại.
Nàng "phịch" một tiếng quỳ xuống đất, nước mắt rơi như mưa, nức nở gọi: "Mẹ”.
Bá phụ chắc đã nghe thấy động tĩnh, liền đỡ lưng, dẫn theo Nhị ca và Tam ca đến.
Ta định tránh ra ngoài, nhưng Nhị ca không cho, bắt ta ngồi trên giường.
Cả nhà kẻ đứng người ngồi, chỉ mỗi Ngọc Nương quỳ, Bá phụ kêu Nhị ca mang một chiếc ghế cho nàng ta ngồi.
Ông ngồi dựa vào vai Tam ca, ta và Bảo Châu ngồi quỳ trên giường, còn chưa kịp thay quần áo.
Bá mẫu thì dậy không nổi, nằm trên giường nhắm mắt, hốc mắt đầy nước, nhìn mà lòng đau xót không thôi.
Bảo Châu lấy khăn tay lau nước mắt cho mẹ, miệng cứ thì thầm gọi: "Mẹ." mãi không dừng
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


