Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Mộng Như Sơ Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Mùa thu qua, mùa đông đến, Hà Nam đổ một trận tuyết lớn.

Nghe nói đã làm ch/ết không biết bao nhiêu gia súc và người dân.

Thánh thượng không lo nghĩ cách cứu trợ thiên tai, lại lập đàn cầu đạo, thật khiến cho lòng người thất vọng.

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.

Đêm giao thừa, Trưởng Công Chúa tạo phản.

Lấy lý do Thánh thượng là một hôn quân, không xứng làm Hoàng đế, Công chúa muốn noi gương Võ Hậu, trở thành một Nữ đế.

Bà ch/ém đầu đệ đệ ruột, nhưng sang ngày hôm sau cũng ch/ết ngay trong chính tẩm điện của mình.

Các đại thần trong triều, đứng đầu là Tống Các lão, đồng loạt ủng hộ Thái tử lên ngôi.

Chỉ trong vài ngày, Đại Khánh đã có Hoàng đế mới.

Dân chúng không quan tâm ai làm Hoàng đế, chỉ cần có thể cho họ một cuộc sống ăn no mặc ấm, dù trên ngai vàng là một đứa trẻ ba tuổi, họ cũng chấp nhận.

Thái tử quả thực khác biệt so với cha mình.

Chỉ trong vài ngày, đã sắp xếp ổn thỏa việc cứu trợ thiên tai, trong triều trên dưới ai cũng khen ngợi Hoàng thượng anh minh.

Người dân lưu vong ngoài thành Biện Kinh chỉ trong một ngày đã giải tán không còn dấu vết.

Nghe nói, những người muốn về quê đã được sắp xếp đưa về quê, không muốn về thì được bố trí tại chỗ, chia đất và giúp dựng nhà.

Ta không hiểu nhiều về chính sự, nhưng nhìn cách hành động quyết liệt nhanh chóng này, Tân hoàng chắc chắn không phải là người tầm thường.

Đến tháng tư, gió xuân phơi phới, mát mẻ hiền hòa, ta đang ở cửa sau nhận cá tôm được giao đến thì Bảo Châu bỗng vội vàng chạy tới.

Ta hỏi muội ấy có chuyện gì, muội ấy chỉ rơi nước mắt, ấp úng không nên lời.

Ta tưởng nhà xảy ra chuyện, liền kéo muội ấy chạy về.

Đến trước cổng, chỉ thấy một đám người vây quanh xem náo nhiệt, trước cửa đậu một chiếc cỗ xe ngựa, cây lê già trước sân bị buộc đầy những con ngựa cao to.

Phải chen lấn mãi với vào được, trong sân đã chật ních người.

Nhà nhỏ, không gian không đủ chứa mười mấy người, nên họ phải dọn ghế ra sân mà nói chuyện.

Người ngồi ở chính giữa là một ông lão mặt trắng không râu, tóc hoa râm, mặc một bộ đồ vải xám đơn giản.

Ông ấy trông lớn tuổi hơn Bá phụ của ta nhiều.

Ta đoán người này chắc hẳn là nội thị trong cung, nếu đã cải trang như vậy, chắc chắn là không muốn gây chú ý.

Ta kéo Bảo Châu đến hành lễ.

"Chào ngài, nhà nhỏ chật hẹp, làm phiền ngài phải chịu khổ rồi."

Ông lão rất thân thiện và hiền lành, không hề cay nghiệt và nói giọng the thé như trong trong sách kể.

"Vâng, dân nữ là Trần Bảo Ngân."

"Nghe nói món hoành thánh hải sản của ngươi nổi tiếng tuyệt vời. Hôm nay, lão phu có thể thử một bát không?"

Ngay cả hoành thánh hải sản cũng biết ư?

Ta đoán ông ấy chắc chắn có quen biết với Đại lang quân.

"Hải sản mới mua sáng nay vẫn còn để ở quán. Nhị ca, huynh ra quán mang về giúp muội với ạ, tiện thể bảo Hà nương tử cắt ba cân thịt thăn. Tam ca, huynh cùng muội vào dọn dẹp lại gian phòng chính đi, ai lại để khách ngồi ngoài sân thế này bao giờ, thật là không phải phép."

Dù gì thân phận người ta cũng không đơn giản, không thể để người ta ngồi ngoài sân ăn thật khó coi.

Phòng chính khá rộng rãi, ngày thường là Bá phụ Bá mẫu ở.

Phía ngoài là phòng khách, ngăn cách bằng một tấm bình phong, bên trong là giường ngủ.

Ta cùng Tam ca chuyển tấm bình phong từ phòng ta và Bảo Châu qua, dọn dẹp sơ qua một chút, dù sao cũng phải chỉnh tề để tiếp khách.

Còn mấy chục thị vệ, ta xếp vào phòng của Nhị ca và Đại ca là được.

Bảo Châu cứ theo sau lưng ta, vừa đi vừa lau nước mắt.

Ta hỏi muội ấy tại sao khóc, muội ấy chỉ sụt sùi:

"Vừa rồi, ông lão kia nói, vài ngày nữa cả nhà sẽ dọn về Kinh Thành. Đại ca đang cho người sửa soạn lại nhà cửa. Tỷ tỷ, tỷ có đi không?

Ta biết sớm muộn gì cũng có ngày này, bèn xoa nhẹ mái tóc mềm của muội ấy.

"Tỷ đã bao nhiêu tuổi rồi chứ? Những năm qua chưa lấy chồng là vì muốn chăm sóc muội. Bây giờ Đại lang quân muốn đón cả nhà về, muội cứ vui vẻ mà đi. Còn Tỷ, tỷ sẽ về lấy Cẩu Đản ở đầu làng. Chờ khi Tỷ lấy chồng rồi, nếu muội muốn về ở với ta thì về. Kinh Thành cách Biện Kinh có bao xa đâu? Chỉ có vậy thôi mà muội cũng khóc à?"

Ta vừa nhào bột vừa dỗ muội ấy.

Nếu thật sự có Cẩu Đản cũng tốt, ít nhất ta còn có thể lấy hắn.

Lòng ta sẽ không còn những ý nghĩ viển vông nữa,

Những thứ viển vông, vốn chỉ là mộng ảo không thể thành.

"Tỷ tỷ lừa muội, Cẩu Đản đâu ra? Mẹ rõ ràng đã nói với Tỷ rồi mà, muốn để Đại ca cưới Tỷ làm vợ. Nếu Đại ca cưới Tỷ, Tỷ sẽ là tẩu tẩu của muội, phải về Kinh Thành với cả nhà chứ."

Giờ ta mới biết, hóa ra hắn tên là Ôn Túc, tự là Như Sơ.

Nếu năm đó ta đồng ý...

Ta lắc đầu cười khổ, đồng ý rồi thì sao?

Con đường làm quan vốn đã khó khăn, hắn trải qua những chuyện như vậy, hẳn khó khăn hơn người khác gấp bội lần.

Hắn cần cưới một thê tử có thể giúp đỡ hắn trên con đường ấy, còn ta, ta có thể cho hắn được cái gì?

Huống hồ, hắn đối xử với ta cũng không khác biệt là bao.

"Ai nói muội ngốc vậy hả? Nhìn xem, muội biết nói ra những lời này, hợp tình hợp lý chưa kìa. Nhưng mà Tỷ đã hứa hôn với Cẩu Đản thật rồi. Năm ngoái về nhà, Tỷ mới biết hắn đến giờ vẫn chưa lấy vợ, vẫn đang chờ tỷ tỷ! Như vậy, tỷ làm sao có thể phụ lòng hắn được? Không được nhắc đến lời mẹ từng nói ở trước mặt người khác, sẽ làm hỏng danh tiếng của đại ca muội, có biết không?"

Muội ấy ấp úng một hồi lâu.

"Vậy muội có thể theo tỷ gả tới nhà Cẩu Đản kia được không?"

"Muội nói xem? Có nhà ai lấy vợ mà còn phải nuôi thêm em vợ chứ? Đợi bọn ta thành thân ở quê xong, tất nhiên vẫn phải về Biện Kinh. Đến lúc đó, cửa hàng vẫn do tỷ coi quản, muội muốn ở bao lâu thì ở, Tỷ tỷ nuôi muội!"

Bảo Châu tựa như đứa con ta đã nuôi lớn.

Chúng ta nương tựa lẫn nhau bao nhiêu năm. Muội ấy đối xử chân thành với ta, lưu luyến không nỡ rời xa là chuyện thường tình.

Nhưng khi nội thị trong cung đích thân đến tận nhà để truyền lời, nhìn sự đối đãi trọng thị của người đó, ta hiểu rằng, Bảo Châu theo nhà họ Ôn về Kinh thành mới là lựa chọn tốt nhất dành cho muội ấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc