Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày qua ngày, đến năm ta mười chín tuổi, Trưởng Công chúa trở về kinh thành, nghe nói sẽ ở lại một thời gian dài, chắc sẽ không đi đâu nữa.
Công chúa đi rồi, cũng mang theo hắn.
Thật ra hắn không thường đến, có khi một tháng, thậm chí vài tháng mới về một lần.
Mỗi lần đến cũng chỉ vào nửa đêm, thời gian ở lại chỉ đủ ăn một bát cơm, nói cũng không được mấy câu rồi lại đi.
Nhưng ta vẫn luôn mong ngóng, nhớ nhung hắn.
Người ta nói mỹ nhân làm loạn triều chính, cũng làm rối lòng người.
Nhưng mỹ nhân lại chẳng hay biết.
Đến tháng chạp, Thánh thượng phát nguyện.
Không ai rõ ngài phát nguyện điều gì, nhưng Thánh nhân tín đạo, ngày ngày luyện đan cầu trường sinh, thiên hạ ai ai cũng biết.
Việc ngài phát nguyện thật ra tốt lắm, bởi vì sẽ đại xá thiên hạ.
Nhà họ Ôn cũng nằm trong số đó, chỉ có điều, di nương vì mắc phong hàn, không qua khỏi, cứ thế mà ra đi.
Ta thuê một viện mới, tổng cộng có sáu phòng, đã chuẩn bị kỹ càng, dọn dẹp xong xuôi từ lâu.
Năm nay, thực sự mọi việc đều rất tốt, chỉ trừ việc hắn không có mặt ở đây.
Bảo Châu nay đã mười bốn, trở thành một thiếu nữ duyên dáng, xinh đẹp, thật sự là một bông hoa tươi tắn vừa nở rộ.
Chứng ngây ngô của muội ấy dường như đã khỏi, nói năng và hành động đều có lý lẽ, chỉ có đôi khi hơi cố chấp.
Ví dụ như ta bảo muội ấy dọn về nhà ở, muội ấy cứ nhất quyết không chịu, ai nói cũng không được.
Ta đã là một cô nương lớn tuổi lỡ thì, nhưng muội ấy cũng lớn rồi, không thể ngày nào cũng theo ta đến cửa hàng, phơi mặt ngoài đường được nữa.
Muội ấy đẹp như thế, nên ở nhà giữ gìn thanh danh, rồi học thêm cầm kỳ thi họa với cha mẹ.
Sau này khi đại ca muội ấy trở về, nhất định có thể tìm cho muội ấy một mối nhân duyên thật tốt.
Không có cách nào, ta đành dẫn muội ấy về nhà.
Ta cho gia đình Hà nương tử ở miễn phí trong hậu viện, vừa giúp họ tiết kiệm tiền thuê nhà, vừa để họ trông nom cửa hàng, đúng là một công đôi việc.
Ta nay đã là người tự do, nói thẳng ra là không còn liên quan gì đến nhà họ Ôn nữa, ở cùng Bảo Châu thì không sao, nhưng về nhà lại thấy không thoải mái.
Tuy vậy, Lão gia và Phu nhân đối đãi với ta thật sự như đối đãi với con gái ruột, không khác gì với Bảo Châu.
Hai vị lang quân cũng rất lễ độ, tôn trọng ta, dần dần cũng quen, ta gọi Lão gia là Bá phụ, gọi Phu nhân là Bá mẫu, theo Bảo Châu gọi hai vị lang quân là Nhị ca và Tam ca.
Hắn đã đi nửa năm, không có lấy một lá thư hay lời nhắn gì.
Bá phụ dường như đã tìm được sở thích mới, mỗi ngày đều đến tư thục giảng bài nửa buổi, nửa buổi còn lại thì ở nhà dạy dỗ hai con trai.
Bá phụ vốn xuất thân là cử nhân, chuyện này rất đỗi tự nhiên.
Bảo Châu không cần đến trường nữa, hàng ngày theo mẹ ở nhà đọc sách, viết chữ, may vá thêu thùa, nữ công gia chánh, còn phụ giúp việc nhà, đi chợ nấu cơm.
Muội ấy bây giờ cái gì cũng làm được, nếu ta chuẩn bị cho muội ấy một bộ sính lễ đầy đủ, muốn tìm một lang quân thế nào mà chẳng được?
Nhà cao cửa rộng có chút khó, nhưng một gia đình trung lưu yên ổn cũng đơn giản.
Ta chỉ mong một điều, là muội ấy có thể gả cho một người yêu thương và bảo vệ mình, để muội ấy cả đời vui vẻ không lo âu.
Một hôm ta về nhà muộn, vừa bước vào đã cảm nhận được bầu không khí trầm mặc, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Người nhà cũng không nói rõ được, chỉ nói rằng Bá phụ sáng nay đến học đường, vừa về nhà đã nhốt mình trong phòng, không ra ngoài, cả ngày không ăn uống gì.
Trong lòng ta mơ hồ hiểu được, có vẻ Bá phụ đã biết chuyện của Đại lang quân.
Chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, chỉ là sớm một ngày hay muộn một ngày mà thôi.
Ta nấu bát hoanh tháng mang từ cửa hàng về, bảo mọi người ăn trước, rồi mang một bát đi tìm ông.
Phòng phía đông được dành làm thư phòng, ông ấy đang ở trong đó.
Chỉ qua một ngày không gặp, Bá phụ dường như già đi nhiều.
Mái tóc vốn đã hoa râm, giờ lại càng bạc trắng hơn.
Lưng ông ấy đã còng, không thẳng người lên được nữa.
"Bá phụ đã nghe chuyện của Đại lang quân rồi phải không ạ?"
Ta đặt bát hoành thánh trước mặt ông ấy, rồi lấy đũa đưa sang, tay ông ấy run rẩy đến nỗi không cầm nổi đũa.
"Bá phụ giận vì huynh ấy làm mất danh tiếng hay vì đau lòng cho huynh ấy?"
"Con ta khổ quá, là ta đã hại nó."
Bá phụ rơi nước mắt, khóc khong thành tiếng.
Ông ấy đau lòng cho đứa con của mình hơn cả việc lo sợ mất danh dự.
"Bá phụ, nếu người đã đau lòng cho huynh ấy thì đừng nói gì về việc hại hay không hại nữa, lòng huynh ấy đã đủ khổ rồi. Đại lang giấu không nói với ai, chính là sợ một ngày mọi người biết rồi trách huynh ấy, hoặc lại tự trách mà đau lòng. Huynh ấy khổ sở đến mức đó mà còn chịu đựng được, chúng ta càng nên như trước, sống thật tốt. Đã là người một nhà, sao có thể tính toán được nhiều chuyện như vậy? Đối xử với Đại lang cũng nên như ngày trước, thì huynh ấy mới không cảm thấy khó chịu."
Ta tìm khăn lau nước mắt cho Bá phụ.
"Nhưng nó mang tiếng như thế rồi, sau này làm sao mà lấy vợ sinh con được đây?"
"Bá phụ, Đại lang là một lang quân tốt, rất tốt. Chắc chắn sẽ có một thê tử xứng đáng chờ đợi huynh ấy. Người không cần lo lắng, chỉ cần ăn no, dưỡng sức khỏe, chờ bồng cháu nội béo tròn là được rồi."
Hắn tốt như vậy, như ánh trăng sáng trên trời, đôi mắt còn lấp lánh ánh sao, thế gian tự nhiên sẽ có người biết trân trọng hắn.
Hắn đã chịu quá nhiều khổ cực, nếu trời cao thương xót, chắc chắn sẽ ban cho hắn một thê tử yêu thương, che chở và toàn tâm toàn ý với hắn suốt đời.
Đến tháng bảy, ta giao cửa hàng lại cho Hà nương tử và Bá mẫu trông nom, rồi theo xe chở hàng của Hương Tú về quê một chuyến.
Ta rời nhà từ năm mười hai tuổi, giờ đã bảy năm trôi qua.
Không biết là ta thay đổi, hay quê nhà đã khác trước?
Mỗi năm ta đều gửi tiền về, người nhà mua được bốn mươi mẫu ruộng nước, xây hẳn một căn nhà ngói lớn.
Muội muội đã lấy chồng, đệ đệ cũng cưới vợ.
Tổ phụ tổ mẫu đã qua đời từ lâu, ba thúc thúc lười biếng của ta đều đã lấy vợ, cuộc sống đều ổn cả.
Nhưng đối với ta, ngôi nhà này trở nên quá xa lạ.
Và gia đình ta, cũng đã xa cách.
Vợ của đệ đệ là một người lanh lợi, nhưng lại lanh lợi quá mức, đến mức khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Nàng không ngừng dò hỏi ta mỗi tháng kiếm được bao nhiêu tiền? Váy trên người ta may bao nhiêu bạc?
Ta không muốn nói nhiều với nàng ta, chỉ cố nhẫn nhịn.
Từ miệng của nàng ta, ta hóa thành 'di nương' của nhà người ta.
Cha ta làm lão gia nhà giàu được hai năm, nhưng không hỏi một câu xem nữ nhi của mình sống như thế nào. Ông chỉ dặn dò:
"Làm hài lòng chủ mẫu, hầu hạ tốt lão gia. Nếu kiếm được tiền nhớ gửi về nhà nhiều một chút. Ta còn phải dành tiền cưới vợ cho cháu trai."
Muội muội gặp ta, chỉ biết là khóc than kể khổ, bảo rằng cha sẵn sàng bỏ tiền cho ba thúc thúc cưới vợ, nhưng lại tiếc rẻ không chịu bỏ ra mười lượng bạc cho muội ấy.
Như thể mười lượng bạc đó là hòn đá ven sông, bụi cỏ bên đường, lật tay một cái là có.
Bạc là thứ tốt, nhưng không phải lúc nào cũng tốt.
Nó quá sáng, vô tình soi rõ những góc tối trong lòng người, khiến người ta thấy rõ những toan tính, uẩn khúc.
Mẹ ta mất đã nhiều năm, nhưng không ai nói với ta một lời.
Trong tủ có hai đôi giày bà làm cho ta, một đôi màu đỏ, nói là để cho ta khi gả chồng, bà còn muốn làm cho ta một bộ hồng y đỏ thẫm.
Người yêu thương ta nhất lại ra đi sớm như vậy.
Không ai nói rõ bà ra đi như thế nào, là không muốn nói, hay không dám nói, giờ đây cũng không còn quan trọng nữa.
Người đã mất, nói rõ ra cũng còn ý nghĩ gì đâu?
Ta chỉ ở lại ba ngày, để lại mười lượng bạc, nhìn thấy họ thất vọng tràn trề, ta quay lưng đi mà không ngoảnh đầu lại.
Ta đã không còn nhà, cũng không còn luyến tiếc.
Chỉ khi quỳ trước mộ mẹ, ta mới dám khóc.
Ta biết, chỉ có mẹ mới thương ta, mới biết được những khó khăn, gian khổ trên con đường ta đã trải qua.
Ta trở về Biện Kinh vào đầu tháng tám.
Hoa cúc ở Biện Kinh nở rộ, rực rỡ và huy hoàng.
Mở cửa ra đã có cơm canh nóng hổi, có người chờ ta về nhà, thậm chí chăn đệm cũng có mùi nắng.
Nhìn xem, ta đến thế gian này, cũng đâu phải vô ích.
"Mẹ ơi, mẹ có thấy không? Vẫn có người thương con, con sống rất tốt. Nếu mẹ thật sự có thể biết được, hãy yên tâm ra đi nhé! Kiếp sau hãy làm một chú chim bay hoặc con cá bơi lội nhé! Chỉ cần mẹ muốn, muốn bay xa đến đâu thì bay, muốn bơi rộng bao nhiêu thì bơi. Còn nếu nhất định phải làm người, và nếu con có thể lấy được một người tốt, mẹ hãy làm con của con nhé! Con nhất định sẽ mang đến cho mẹ tất cả những gì mẹ muốn. Thương mẹ, yêu mẹ, để mẹ trở thành đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)